Hiển thị các bài đăng có nhãn Phóng sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phóng sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2007

Thế Giới Phù Hoa của Các Quý Bà

Vào Động "Trai Bao"

Trong những ngày đi "thực tế" tại những "phiên chợ tình", khi chúng tôi có ý dò hỏi về nơi tập trung đông nhất của giới "trai bao" thì họ luôn tỏ ra ngơ ngác, hoặc lảng tránh. Dấu hiệu bất thường này cộng với những thông tin từ cuộc hẹn tại căn nhà riêng của "ông trùm" đồng tính càng củng cố thông tin cho chúng tôi về một nơi tập kết khá đông đảo đội ngũ "trai bao"...

Một tối, tôi và đồng nghiệp đến trước cửa vũ trường A.P, nhưng thật khó để lọt vào trong với một ba lô lỉnh kỉnh đồ nghề chúng tôi đành quay lại hồ Thiền Quang tính kế. Lúc này dân nghiện, dân "bánh mì đêm" ngồi la liệt khắp các ghế quanh hồ. Sau khi chụp những cảnh cần thiết, anh bạn đồng nghiệp tách ra một hướng, tôi ngồi lại bên hồ.

Vài phút sau T xuất hiện, thì ra không thấy tôi trong vũ trường, hắn đi tìm. T chở tôi quay lại, nhưng lúc này không khí vũ trường đã gần tàn, một vài cặp đã ra về. T bảo, đấy là những "quý bà" vào đây để tìm "trai bao", họ vào nhảy thì ít mà tìm trai thì nhiều. Từ ngày chi nhánh chính trong Saigon bị đóng cửa, ngoài này làm ăn có phần kín đáo hơn. Với những ngày thứ cuối tuần nếu không phải là khách quen hoặc có người bảo lãnh sẽ khó vào trong này. Không hiểu T nói những điều này để doạ hay lấy lòng tôi nữa, nhưng thực sự vừa rồi tôi đã đến và nhận thấy sự gian nan khi muốn xâm nhập vào "động" này.

Tôi và T đi lòng vòng quanh những con phố gần hồ, quan sát những gã "bánh mì đêm" đang đứng đón khách. Trên đường đi hắn bảo: "Em đẹp trai thế nhưng hơi gầy, đi tập thể hình đi, anh bao, hôm sau đến vũ trường bọn nó mà nhìn thấy em thì xán vào phải biết", nói xong hắn cười thích chí. Rồi khuyên tôi đừng ngồi bờ hồ, giờ này bọn nghiện lên cơn chúng nó cướp đấy, dân vùng hồ này T đều nhẵn mặt, đứa nào cũng tỏ vẻ nể hắn. T cưng tôi từng tí, lo tôi đói, sợ tôi lạ đất bị bắt nạt, nên đưa tôi về gần nhà, rồi mới quay về. Hẹn ngày mai gặp lại ở vũ trường.

Ngày hôm sau tôi cùng T đến vũ trường AP. Cánh cửa cách âm mở rộng đón khách. Đứng bên ngoài là một lực lượng bảo vệ khá đông đảo, luôn dõi theo mỗi bước chân của khách. Vừa đặt chân qua hai lần cửa che chắn, tôi có cảm giác bị dội ngược lại bởi một thứ "nhạc vũ trường" khô khốc đơn điệu, được hỗ trợ tối đa bởi trống điện tử và những chùm ánh sáng hắt ra như muốn nhấn chìm cả dòng người đang đứng ngồi lao xao. Ánh sáng trải khắp phòng huyền ảo, hàng loạt chùm đèn run rẩy quét từng mảng xanh lè trên những khuôn mặt đang nói cười, rít thuốc và uống rượu bia.

Diện tích vũ trường này không lớn lắm, khoảng trên 200 m2 với 4 quầy bar để cung cấp đồ uống cho khách và một bàn ba ban bọc xung quanh. Giữa vũ trường có khoảng 100 người, tất cả đang hoà mình vào vũ điệu Chachacha sôi động.

Và cuộc "tuyển sinh" kỳ lạ
T cho biết, AP là "đầu não" của giới "trai bao" và dân đồng tính, mọi công việc điều hành đều qua điện thoại. Khác với mại dâm nữ, do đặc thù của khách hàng là cần kín đáo, nên chỉ cần liên lạc qua điện thoại đến người quản lý cho biết số phòng, khách sạn, số lượng cần bao nhiêu, "hàng tốt" hay chỉ cần "dùng được"...

Trước đây, riêng AP là có dịch vụ này, nhưng vài năm gần đây đã có sự cạnh tranh "khốc liệt" từ nhiều đối tác. Một số quán bar đã trỗi dậy như quán bar TT ở phố HC hoặc quán HH ở đường PT... đã tạo được chỗ đứng trong giới "trai gọi", nhưng AP lại là trung tâm điều hành các chân rết tại những địa điểm trên. T cứ chặc lưỡi mà kể rằng chưa bao giờ đội ngũ "trai bao" lại rầm rộ, đông đảo như hiện nay, toàn những đứa mặt mũi trẻ măng, gọi điện một phát là có ngay.

Hệ thống phân phối "trai gọi" cứ chằng chịt cắm sâu vào các vũ trường có lực lượng kép nam. Bằng mọi mánh lới, lực lượng kép này dù có ý thức hay không rồi cũng bị những "đầu nậu" lôi kéo tham gia vào đội ngũ "trai gọi". Chỉ cần nghe ngóng thấy ở đâu có lực lượng kép khoẻ khoắn đẹp trai, hay có các quý bà thường xuyên đến nhảy là các "đầu nậu" này lọ mọ đến. Trong đầu họ luôn có một bản danh bạ dài dằng dặc số điện thoại của khách hàng. Chỉ cần một cú phôn, trong tích tắc đội ngũ "ca ve nam" sẽ đến đúng địa chỉ yêu cầu.

T giới thiệu tôi với một "tú ông" tên H để đi "làm thêm" trong khoảng thời gian rỗi rãi. Với sự giới thiệu của T, không khó khăn lắm để tôi nhận được cái gật đầu đồng ý của H, nhưng với điều kiện phải nộp khoản phí 30% "tổng doanh thu" sau mỗi lần được cử đi khách. Tuy nhiên, tạm thời tôi chưa được "xét phong" vì phải chờ thử thách qua "chiến đấu".

Thấy tôi ngạc nhiên không hiểu, H nhếch mép cười giải thích: "Mỗi nhân viên đều có một mã số để quản lý và phân loại nhằm bố trí đi khách cho phù hợp. Mã số đỏ thuộc dạng trẻ, khoẻ. Đây là "hàng" phục vụ rất tốt, giá cả không dưới 300 USD; Mã số xanh thuộc "dạng khá", giá khoảng "một chai" (một triệu đông); Mã số vàng- loại này dùng đại trà, chủ yếu phục vụ cho những khách ít tiền; Riêng loại hàng "đỉnh", mã màu tím, giá phải từ 500 USD.

H cho biết thêm, hàng ngày anh em tuỳ nghi di tản, có sô, sẽ được phân việc theo thứ tự và đúng với yêu cầu của khách. Hàng tuần, gặp nhau tại đây vào hai ngày cuối tuần để nhận nhiệm vụ mới. H khuyên tôi từ từ thử độ "chiến"" rồi sẽ "phong cấp" cho phù hợp. Hắn yêu cầu tôi đưa số điện thoại hai tấm ảnh nhỏ để làm... hàng mẫu. Tôi lắc đầu tỏ vẻ phản đối thì H cười phá lên cho cái sự "kém hiểu biết" của tôi: "Ai cần thằng chú chụp cái mặt, ý anh bảo là chụp ảnh... cái kia kìa. Nếu chú muốn làm việc ngay thì sớm nộp ảnh để anh còn cho vào Catalogue quảng cáo. Chứ không người ta biết "hàng" của chú thế nào mà lựa chọn"(!?).

Đang ngồi uống nước và giải thích cho tôi thì chuông điện thoại di động của H reo lên. H xem số rồi nháy mắt: "Hàng đấy". Tôi nín thở, căng đôi tai theo dõi cách trò chuyện của H. Đại ý họ hỏi H còn "hàng" không nếu còn thì đến khách sạn..., phòng số... Sau cuộc trò chuyện, H phân công một "trang nam tử" mã số vàng đi làm nhiệm vụ. Tôi hẹn H cuối tuần sau sẽ nộp "ảnh". Hắn cười khuyên tôi nhanh lên và đưa tôi tấm danh thiếp.

Thế giới "trai bao" rất đa dạng, đủ các lứa tuổi và các thành phần xã hội. Để chứng thực cho lời nói của mình, T giới thiệu tôi với L - một người khá nổi tiếng trong giới thiết kế thời trang ở Hà Nội và K- giám đốc kinh doanh bất động sản. Sau vài lời với những người bạn mới quen và chờ khi mọi người đắm mình trong vũ điệu mới, tôi vội vã thoát khỏi cái "hang động" kỳ quái này. Đồng hồ đã điểm 24 giờ.

Quý bà đến vũ trường tìm... tình
Đàn ông đi "tìm hoa" thường dễ dãi khi chọn "bến đỗ", nhưng đối với quý bà tất cả phải tuyệt đối kín đáo. Điều này cũng thật dễ hiểu vì dưới con mắt của xã hội, hành vi này của họ là một chuyện chẳng hay ho gì.

Để có được những thông tin cần thiết cho loạt bài viết này, chúng tôi đã có một thời gian khá dài lang thang trên các tuyến phố Hà Nội như Trần Nhân Tông, Nguyễn Du, Nguyễn Gia Thiều, dốc Hàng Than... Thậm chí, một số nam đồng nghiệp vào vai những "chim mồi" tại các vũ trường có tiếng của Hà Nội và biết được nhiều chuyện thuộc hàng "thâm cung bí sử" trong thế giới phù hoa này.

Vào nghề
Nhờ vào một mối quan hệ thân thiết, cuối cùng tôi cũng được tham gia trực tiếp vào đội ngũ nhân viên nam của vũ trường C trên đường N.T.H và đầu quân dưới trướng của H "nghiện" - một thanh niên lẻo khẻo, nhưng trong giới vũ sư lại nổi như cồn.

Ngày đầu tiên mới nhập hội, tôi phải thích nghi với những thứ mà trước đây chỉ có trong tưởng tượng. Những hành động, cử chỉ, những câu nói suồng sã mang đầy nhục dục. Khó khăn lắm tôi mới thích nghi được với những âm thanh đinh tai, nhức óc của sàn nhảy. Để trở thành một "chim mồi" chính hiệu, nhảy là yêu cầu bắt buộc với tất cả đàn em dưới trướng của H "nghiện". Bởi vậy, tôi phải học qua một lớp nhảy khiêu vũ cấp tốc do đích thân đại ca H hướng dẫn.

Hình như không ưng ý trước thân hình còi cọc của tôi, H "nghiện" phán: "Thằng chú hơi gầy, kể ra có thêm chút da thịt thì cũng tạm được đấy. Nhưng đây không phải là tiêu chuẩn hàng đầu đâu, cánh phụ nữ cũng như bọn đàn ông. Có người thích thế này, có người thích thế nọ, đâu cứ nhất thiết phải cứ to khỏe, đẹp trai. Cái cơ bản nhất của nghề này là phải biết chiều chuộng, nâng niu và chịu khó nghe các bà, các cô dốc bầu tâm sự".

Sau gần hai tháng học nhảy, ngày tôi chính thức "tốt nghiệp", khách hàng đầu tiên ai ngờ là một quý cô trẻ đẹp mới ngoài 30 tuổi, nhà ở phố Ngọc Khánh. Có trình độ, công việc ổn định tại một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đóng tại Hà Nội. N (tên cô gái) có chồng là một doanh nhân suốt ngày trong Nam, ngoài Bắc bận bịu với công việc kinh doanh, hàng tháng trời không có mặt ở nhà. Trong những phút giây trống trải cô đơn ấy, N đã theo đứa bạn cùng cơ quan đến nhảy giải khuây. Và, trong ranh giới tối sáng của ánh đèn nhảy N đã gục ngã vào vòng tay của những kẻ đàn ông "thiếu tiền nhưng thừa tình" lúc nào không biết.

Sau giai đoạn quyến rũ của Slow và vài chục phút tâm sự, N chào tôi ra về không quên để lại một nụ hôn gió cùng với cái nhìn đầy bí hiểm. Thế là những tháng ngày "tập sự" của tôi chao đảo trong vòng tay của một người đàn bà trẻ đẹp. Qua N, tôi được hé nhìn thế giới mờ ảo của những quý bà, quý cô đi tìm "của lạ"...

Những câu chuyện trong vũ trường
Vũ trường C chập choạng tối, lác đác một vài quý cô khách quen đến ngồi uống nước, nghe nhạc. Tại những vũ trường này luôn có một "má mì" làm nhiệm vụ sắp xếp trai nhảy, tránh để xảy ra hiện tượng tranh giành khách cũng như không được để một quý cô nào đó ngồi lẻ loi một mình.

Cũng như nhiều vũ trường có dịch vụ "kép nam", vũ trường C luôn được quý bà tin tưởng nhất không chỉ vì đội ngũ kép chuyên nghiệp mà còn thể hiện ở sự phục vụ tận tình từ A-Z. Đội ngũ "kép nam" tại đây khá đông đảo, quy mô và nề nếp. Lực lượng này là những thanh niên trẻ trung, chủ yếu đang trong độ tuổi "đá bóng SEA Game". Lịch sự trong bộ đồng phục quần màu, áo sơ mi trắng, cà vạt thẫm, họ ăn nói nhỏ nhẹ, xưng "mình - tôi" với các U ở tuổi... 50. Còn khách nhảy đều có dáng vẻ sang trọng, tự tin. Họ luôn xuất hiện với những bộ cánh sặc sỡ, hay những bộ váy đầm khá tiết kiệm vải với phần ngực luôn được khoét rộng tối đa để cho... thoáng mát và cho "bạn nhảy" tha hồ ngắm.

Lúc này có hai "chị" chắc tuổi cũng ngoài "ngũ tuần" đẩy cửa bước vào, son phấn lòe loẹt, váy đầm ngắn cũn cỡn, xẻ đến tận đùi. Hình như là khách quen lâu ngày không đến nên "má mì" chạy ra đon đả chào hỏi. Qua ánh đèn sân khấu, tôi cũng nhận rõ thân hình của một chị trong hai "chị" có trọng lượng không dưới 70kg với ba số đo cũng gần xấp xỉ nhau.

Một "đồng nghiệp" kép nam rỉ tai tôi và dám chắc chắn, trên cái thân hình ấy ít nhất cũng vài bộ phận đã có sự can thiệp của bác sĩ thẩm mỹ. Có lẽdo khổ lượng quá tải của mình nên hai "chị" đến đã lâu mà chưa thấy kép nào ra mời nhảy, trước tình cảnh này, "má mì" đã phải ra tay can thiệp và sau một thoáng ngập ngừng hai kép gần đó xuất hiện bước ra dìu các chị lướt nhẹ trong điệu Waltz. Hơn 23 giờ, thời điểm các quý bà cũng tản đi ngủ, hai "chị" cũng sóng bước lên xe taxi cùng với kép...

"Hầu hết các quý bà đến vũ trường đa phần thuộc diện có tâm trạng" - T, một "đồng nghiệp" có thâm niên trong nghề tư vấn cho tôi. Rồi T kể chuyện về một khách quen tên D có chồng là giám đốc Maketing, xuất ngoại như đi chợ. Phát hiện chồng có bồ nhí, bà làm um sùm lên cho chồng xấu hổ "bỏ cuộc chơi", nào ngờ ông lại bỏ bà đi theo "tiếng gọi của con tim". Buồn đời, chán cảnh bà tìm quên trong men rượu và sàn nhảy.

Tại đây bà quen và "học nhảy" với L - một kép nhảy khá đẹp và cũng lão luyện trong "đào mỏ". Từ đó, không một đêm nào bà vắng mặt tại vũ trường và mọi lo toan đáng lẽ dành cho gia đình thì bà quay ngược lại chăm chút cho chàng kép nhỏ hơn mình gần 30 tuổi. Từ ngày quen biết với "thầy" dạy nhảy, bà thường lấy tiền ở nhà cung cấp cho chàng kép nhỏ, đổi lại L sẽ phục vụ bà cả trên sàn nhảy lẫn trên... giường.

Để "xứng đôi" với chàng kép, bà chịu khó đi mỹ viện, hết cắt chỗ này, đắp chỗ kia. Vậy mà trong một lần nhảy, không biết vô tình thế nào mà cả một cụm mí mắt giả bên trái rơi mất, khổ cho chàng kép tìm kiếm cả buổi để dán lại mà không thấy. Cuộc tình chênh lệch này càng kéo dài thì cái tài khoản bà tiết kiệm bao năm càng hụt đi trông thấy. Sau khi đã bòn rút được kha khá vốn tiết kiệm của bà D, chàng kép L đã bỏ bà đi tìm "bờ bến" mới...

Trai nhảy và "kỹ nghệ đào mỏ"
Nhảy để chơi rồi nhảy để kiếm tiền, dường như hai mệnh đề này gắn chặt với nhau trong cuộc đời của mỗi trai nhảy trong các vũ trường. Đương nhiên, không phải tất cả họ đều như thế, song số trai nhảy sống bằng nghề "kinh doanh vốn tự có" cũng không phải là ít...

Gần 2 giờ sáng, đại ca H "nghiện" lững thững bước ra khỏi vũ trường trong tình trạng ngái ngủ. Giờ này chắc lũ đàn em vẫn đang "vui vẻ" với mấy nạ dòng trong những nhà nghỉ xung quanh. "Kể cũng lạ - hắn lẩm bẩm như chỉ để một mình nghe thấy - Toàn những bà bước vào tuổi cổ lai hy" vậy mà vẫn phải xưng mình - tôi. Với cái tuổi ấy phải bằng tuổi mẹ, thậm chí bằng tuổi ngoại hắn. "Mặc kệ, miễn có tiền" - hắn buột miệng hét lên.

Phần lớn đội ngũ kép nhảy nam ở đây không thuộc "biên chế" của vũ trường mà chỉ là "cộng tác viên". Tuy vậy, các kép vẫn phải liên tục mời khách nhảy để tạo cảm giác cho khách được quan tâm, chăm sóc. Nếu để xảy ra sự cố hoặc để khách ngồi một mình sẽ bị quản lý vũ trường nhắc nhở và chấm dứt ngay sự cộng tác với họ. Mỗi kép nhảy 2,5 giờ/ca được vũ trường trả thù lao khoảng 20.000 - 25.000 đồng, vất vả là thế nhưng ít có kép nào muốn bỏ việc. Bởi lẽ, số tiền thù lao trên chỉ là một hình thức gắn bó giữa kép với vũ trường, số tiền mà họ hưởng thực sự chính là tiền bo của khách sau mỗi lần nhảy.

Để sinh tồn trong cuộc sống trên sàn nhảy này, những "chim mồi" luôn cố làm sao nhảy sô được với càng nhiều "quý bà" càng tốt. Và trong cuộc mưu sinh này, đội ngũ kép nhảy đã tìm đến những quý bà, quý cô sang trọng, nhưng cô đơn cần có người an ủi, vỗ về. Khi ấy các quý bà sẵn sàng bỏ tiền để tìm được niềm vui và sự ấm áp trong lòng, còn các chú "chim mồi" mong muốn kiếm được nhiều tiền để mưu cầu cuộc sống. Họ tìm đến nhau với sự thoả thuận và sự đưa đường dẫn lối của đồng tiền.

Do đồng lương ít ỏi nên phần lớn kép ở các vũ trường đều sống bằng tiền bo của khách. Ban đầu mỗi ca nhảy tiền bo có khi chỉ được vài trăm, nhưng khi các quý bà đã hài lòng thì rất rộng rãi nên chuyện mua nhà, sắm xe là chuyện có thể tính tới. Tại vũ trường C vẫn còn lưu truyền về câu chuyện của kép Th từng đi làm bằng xe hơi, được sắm bằng tiền "tình thương" của một quý bà ham chơi có mấy cái biệt thự cho thuê trên hồ Tây.

Để có thể dễ dàng tiếp cận với các quý bà tại vũ trường tiêu chuẩn đầu tiên của những "chim mồi" là phải biết nhảy, càng nhảy đẹp, nhảy siêu càng dễ thu hút các quý bà. Sau đó mới tính đến cái "bản lĩnh đàn ông". Yếu tố ngoại hình được các quý bà đặt ở vị trí cuối cùng.

"Chọn mặt... xấu, gửi... tình hờ"
Kỹ nghệ moi tiền được các "chim mồi" phát huy tối đa. Bài giảng đầu tiên mà đại ca H "nghiện" huấn luyện cho lũ đàn em: Nên ưu tiên cho những quý bà, quý cô nào già, xấu. Vì chỉ những người như vậy mới chịu bỏ tiền ra "bù lỗ" cho những điểm yếu về hình thể, tuổi tác của mình.

Khi đã ưng ý và quyết định "chọn mặt, gửi tình", quý bà, quý cô sẽ không tiếc tiền bo. Thậm chí họ sẵn sàng vung tiền ra mua nhà (hoặc thuê) cho người tình ở và chu cấp vật chất hàng tháng. Tuy nhiên, những "đôi đũa lệch" này cũng tồn tại chẳng được lâu, bởi suy cho cùng các quý bà chẳng khác gì những "vị khách qua sông" cả thèm, chóng chán. Còn những người tình bất đắc dĩ cũng cực chẳng đã mới phải chịu bó chân với những bà nạ dòng.

"Tất cả những trai nhảy đều gắn với ít nhất một quý bà để được chu cấp - T, một đồng nghiệp khẳng định với tôi như thế - Đủ các loại chi phí như tiền nhà, tiền quần áo, tiền ăn... trăm thứ trông một chỗ ấy, vấn đề chỉ là sớm hay muộn thôi". Rồi T kể, bà V có một đàn con ở nước ngoài, hàng tháng vẫn gửi tiền đều về cho cha mẹ dưỡng già.

Từ ngày có tiền, bà hứng chí đi học nhảy tại vũ trường Đ cho giảm cân, thon người. Thấy bà có tiền, một kép bỏ thời gian chăm sóc bà sau những giờ tập nhảy mệt nhọc. Chẳng bao lâu bà ngã vào vòng tay của chàng kép chưa đáng tuổi cậu út của nhà mình. Những đồng tiền con cái gửi về cứ đội nón ra đi. Sinh nghi, ông chồng cùng mấy đứa cháu theo dõi và bắt gặp quả tang bà vợ già với chàng kép đang hú hí tại một khách sạn.

Hiện nay, dịch vụ "phục vụ quý bà" có nhiều loại, từ bình dân đến quý tộc, từ những gã trai đứng đường đến những "chim mồi" trong các vũ trường sang trọng. Hình như người ta mặc nhiên công nhận sự xuất hiện của dịch vụ mới này và coi đó như là một tất yếu của ngành kinh doanh vũ trường.

Tuy nhiên, có thể khẳng định rằng có nhiều quý bà từng đến vũ trường với mục đích lành mạnh, trong sáng. Nhưng cũng không ít quý bà trốn chồng, trốn con đến vũ trường đề "sống cho ra sống" khi tuổi xuân đã vội trôi đi. Hầu hết quý bà đến vũ trường đều có điều kiện kinh tế con cái trưởng thành, có tự do cá nhân. Họ đến nhảy thì ít mà tìm "của lạ" thì nhiều. Và trong khoảng tối, sáng của ánh đèn màu, giữa ranh giới của cái cho và nhận, họ dễ dàng tìm đến nhau thông qua cầu nối: Tiền - Tình.

Có thể nói, người đầu tiên ở Hà Nội "khai sáng" cái độc chiêu này là một phụ nữ luống tuổi tên Q, nhà ở quận Hoàn Kiếm. Sau khi bà nghỉ việc tại một cơ quan nhà nước và chia tay ông chồng già, bà đã đầu tư cho xây một nhà hàng "G. T". Nhân viên toàn bộ là đàn ông, còn khách hàng chủ yếu là bà và một vài người bạn thân thiết. Nhà hàng hoạt động được một thời gian nhưng rồi thiên hạ dị nghị, đàm tiếu nên đành đóng cửa. Nhưng nhân viên thì vẫn giữ lại một số và hàng ngày vẫn nườm nượp các bà nạ dòng ghé thăm như cái hồi nhà hàng vẫn còn hoạt động.

Những "ván bài lật ngửa"
Đã là trai nhảy không ai không biết danh quý bà T.H, nhà ở phố HBT, nổi tiếng xinh đẹp và rất phóng khoáng. Tại thời điểm cuối thập kỷ 90 của thế kỷ trước, bà từng được gắn mác "Bạc Liêu đất Hà Thành". Mỗi khi hứng chí sau điệu nhảy bà cầm cả xấp 100.000 VNĐ đi "bo" lần lượt cho đám kép. Chú gà trống" nào vinh hạnh được phục vụ bà ngày hôm ấy coi như cả tháng không cần phải đi nhảy mà vẫn thừa thãi tiền tiêu.


Khi hay tin bà qua đời ở cái tuổi ngoài 40 vì căn bệnh lao phổi, không ít "chim mồi" tại vũ trường phải chạnh lòng. Song ít ai biết được rằng, bà chết vì căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS của cậu bồ nhí lây sang. Từ đây bà lại là cầu nối truyền căn bệnh thế kỷ cho người chồng già nhân hậu. Rồi đây ông cũng sẽ vĩnh biệt cõi đời này, khối tài sản kếch sù mà ông bà để lại có ý nghĩa gì với những đứa con, khi mà chúng không còn cả cha lẫn mẹ?

Tại những "vòng xoáy" đượm mùi nhục dục và giấy bạc này thì chuyện ghen tuông, đánh lộn gây thương tích, chia lìa xảy ra như cơm bữa. Hậu quả của những cuộc tình trong sàn nhảy luôn dẫn đến những tấn bi kịch gia đình, thậm chí đổi cả mạng người khi vụ việc vỡ lở. Và khi "ván bài lật ngửa" thì nhiều quý bà phải cùng chồng kéo nhau ra toà xin ly hôn để giải thoát cho hai người. Nhưng nỗi đau, sự mất mát to lớn ấy lại "dành" cho chính những đứa con yêu dấu mà họ đã sinh thành.


Nguyên nhân nào đã đưa các quý bà tìm đến những cuộc mua vui? Theo tìm hiểu của chúng tôi trong thời gian đi thực tế vừa qua, có không ít quý bà, quý cô vì thiếu thốn tình cảm, cần người khác giới sẻ chia, an ủi - những điều mà họ không dễ dàng tìm được ở gia đình.

Bên cạnh đó, cũng không ít trường hợp là trả thù các đức ông chồn vì tội "ăn chả". Nguy hiểm hơn, không ít người trong số họ muốn sống gấp, sống hưởng thụ khi có tiền mà mà tuổi xuân đã vội vã qua đi... Đây không chỉ là một tệ nạn đơn thuần mà nó còn là hậu quả của lối sống đua đòi, buông thả của một lớp người trong xã hội hiện tại.

Khoảng tối phía sau sàn nhảy
Rất nhiều người tìm thấy niềm đam mê và thú vui lành mạnh khi đến vũ trường. Nhưng trên thực tế, một điều không thể phủ nhận là hiện nay tại các vũ trường luôn có một đội ngũ khá đông đảo các đội ngũ "vũ sư" giúp quý bà tự tin hơn với mỗi bước nhảy và nếu cần họ sẵn sàng đáp ứng khỏan Z khi có yêu cầu.

Miễn là các quý bà chịu chi, khi ấy mọi thỏa thuận cuối cùng đều được giải quyết tại nhà nghỉ.

Từ tâm sự buồn của "quý bà"...
Có vô vàn nguyên nhân cũng như cách lý giải về tình trạng các quý bà ở cái tuổi "xế chiều" thích đi nhảy đầm và tìm cặp với những chàng kép trẻ. Trong những ngày vào vai "trai nhảy" tại các vũ trường, tôi đã tình cờ quen một quý cô ngoài 50 tuổi. Chị có một vẻ đẹp quý phái khiến cho người ngoài thoạt nhìn ít có thể nhận ra chị có một tâm trạng buồn.

Chúng tôi coi nhau như chị em, những chuyện vui buồn đều tâm sự với nhau sau mỗi ca nhảy (tất nhiên tôi không thể nói với chị mình là "trai nhảy" giả được). Trong câu chuyện, chị kể cho tôi nghe về hoàn cảnh éo le của gia đình mình. Chồng chị là giám đốc một doanh nghiệp lớn có thu nhập cao nhưng hai người không thể có con. Buồn đời, cả hai sống ly thân, vài tháng trước chồng chị mới sang phòng vợ một lần... để "giải quyết". Hai người đều có mảng trời riêng của mình, chồng có bồ nhí, chị cũng mặc kệ. Bản thân chị hàng đêm đến vũ trường nhảy là để giải sầu, mong được chiều chuộng, được thể hiện bản năng của người đàn bà với những "chim mồi" tại sàn nhảy. Người đàn bà có số phận đáng buồn ấy như trỗi dậy tuổi xuân, trong vòng xoáy của những cuộc tình chớp nhoáng "bóc bánh trả tiền" từ những "trai bao".

Chị kể với tôi trong chua xót: "Nếu cuộc sống này tròn như trái đất thì sẽ chẳng có ai biết đến thiếu thốn và đau khổ. Chị có tiền, nhiều tiền nhưng lại thiếu thốn tình cảm. Chị đâu muốn thế, nếu như... ". Tiếng chị gập ngừng, đứt quãng. Tôi biết đó là tâm sự thật của chị, chị đã từng khuyên tôi bỏ cái nghề này, đi làm một công việc khác cho tử tế.

Thậm chí, chị còn nhờ một người bạn thân làm giám đốc nhận tôi về làm việc. Tôi biết, phía sau ánh sáng phù hoa của sàn nhảy, chị lại phải trở về với cuộc sống gia đình không hề phẳng lặng của mình.

Tại một vũ trường trên phố HT, tôi đã làm quen được với một quý cô tên L thường tìm đến vũ trường cặp với bạn nhảy để... rửa hận. Cách đây vài tháng, chị là thần tượng của bao bạn trẻ, mới ngoài đôi mươi mà vợ chồng L đã có trong tay nhiều tỷ đồng, hàng ngày L tự lái xe hơi đi làm.

Từ khi chị mở công ty kinh doanh bất động sản, trúng mánh, gia đình L ngày càng phất lên trông thấy. Nhưng cũng từ ấy, chị lao vào công việc và quên đi mái ấm của mình. Khi nhận ra, L đã bị chồng phụ bạc. Buồn, chị đến vũ trường nhảy và tìm bạn tình, quay cuồng trong những cuộc chơi, tìm niềm vui thì ít còn để quên đi nỗi buồn, để "rửa hận" gia đình thì nhiều.

Những anh chàng làm nghề kép nhảy kiêm "trai bao" tranh thủ kiếm được một quý bà có tâm trạng buồn như chị bạn tôi và L là một cơ hội hốt bạc.

Một mối quan hệ lâu dài với họ sẽ đồng nghĩa có một nguồn tài chính khá đảm bảo (điều quan trọng nhất trong nghề "trai bao"). Trò chuyện với tôi, T - một "trai nhảy" có thâm niên trong nghề cho biết: "Trước đây mọi người thường gọi bọn này bằng cái tên "vũ sư". Nhưng từ khi có phim gái nhảy, họ gọi bọn mình là trai nhảy. Nghe có vẻ ác cảm và cảm thấy ngại với công việc này, nhưng làm lâu rồi thấy quen".

Thấy vẻ ngại ngần trên mặt tôi, T phá lên cười và nói: "Vừa được đi nhảy trong vũ trường, ngồi máy lạnh lại có tiền ai mà chẳng thích". Thấy tôi là một lính mới, T không ngần ngại bật mí: "Không việc gì phải xấu hổ, chỉ cần nghĩ đến tiền là bỏ qua hết. Cứ xem mấy mụ nạ dòng như một hũ vàng, làm cho họ vừa ý có khi còn được cả cái nhà ý chứ. Mà quý bà khi đã thấy thích thì họ rất phóng khoáng.

Để làm được như vậy, thì đừng nghĩ mình là người hưởng thụ mà phải là họ. Đặt mục đích kiếm tiền lên hàng đầu là làm được tất cả. Hơn 3 năm "làm nghề", T không nhớ rõ là đã "đi" với bao nhiêu quý bà nữa. Cái để lại ấn tượng cho T là chỉ những quý bà nào chơi đẹp, cho T thật nhiều tiền.

... Đến nỗi cực của phận "trai bao"
Hiện nay tại các vũ trường, có sự phân bậc rõ nét trong thế giới trai nhảy. Theo đó, với các vũ sư chính cống thì các vũ trường phải trả lương cho họ theo từng sô diễn từ 500.000 đến 2.000.000 đồng. Chuyện "đi khách" luôn được các vũ sư này nói không. Tuy nhiên, những vũ sư thuộc hàng top ten và sống đúng với nghề như vậy không nhiều. Hầu như mỗi vũ trường chỉ có một, hai để tượng trưng và làm nhiệm vụ quản lý, hướng dẫn đội ngũ kép nhảy trẻ.

Tại một vũ trường trên phố TBH, vũ sư H luôn được quý bà biết đến như là một cái tên không thể thiếu của sàn nhảy. Tốt nghiệp trường múa, chính thức đặt chân lên sàn nhảy, H luôn chiếm được chỗ đứng vững chắc tại nhiều vũ trường.

H có một thân hình thon, gương mặt bảnh trai, nhảy rất đẹp với các động tác rất nhuyễn của một vũ sư chuyên nghiệp. Đây là một vũ sư sống bằng nghề thực thụ và rất chuyên nghiệp trong công việc. Cũng là một "đồng môn", lại quen với nhiều vũ sư nổi tiếng khác nhưng cũng chỉ đôi lần tôi có thể gặp được H sau giờ nhảy. Không phải vũ sư này mắc bệnh "sao" mà đơn giản họ luôn có lịch được sắp sẵn cho các ca chạy sô khác.

Với vũ sư loại thấp hơn, thì chủ yếu họ là "cộng tác viên" và được vũ trường trả vài chục nghìn đồng cho một ca nhảy. Số vũ sư này khó có thể sống được bằng nghề, họ chỉ hy vọng vào tấm lòng "hảo tâm" của bạn nhảy và sẵn sàng kinh doanh "vốn tự có" của bản thân.

Hiện nay số "vũ sư" này ngày càng chiếm số đông tại các sàn nhảy. Và cuộc đời họ cũng như những ánh đèn vũ trường nhập nhoằng, lúc sáng, lúc tối. Có những khi hân hoan tột đỉnh vì gặp được quý bà "chơi đẹp" nhưng cũng không ít lần gặp phải quý bà "ki bo" nhảy đến rệu rã đôi chân mà cuối cùng "thu nhập" chỉ là một lời cảm ơn suông.

Thế giới của những người đàn ông mang cái nghiệp "giày cao gót" không như tôi nghĩ. Thật sự trong những ngày vào vai "trai nhảy" tôi mới thấm thía nỗi cực của cái nghề mà phải sống dựa vào những đồng tiền đẫm mùi bố thí của mấy bà nạ dòng. Mỗi đồng tiền ấy thấm đẫm những giọt mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả bằng máu.

Chhuyện kép T, kép V trở thành "trai độc quyền" của một bà chủ lỡ thì nào đó; hay kép H thì nhảy cẫng lên sung sướng vì trúng được một "mối đậm" với quý bà sồn sồn... chỉ là số cá biệt.

Tại các vũ trường, chuyện đánh ghen của các quý bà khi phát hiện "hàng độc quyền" của mình lại ngả ngốn vào vòng tay của một nạ dòng khác đâu có hiếm. Chuyện sưng đầu, mẻ trán trong đời "trai nhảy" không phải là ít.

Tại vũ trường D, tôi đã chứng kiến một chàng kép K bị một mụ nạ dòng táng cả bàn tay hộ pháp vào mặt khiến khuôn mặt búng ra sữa hằn lên vệt đỏ của những ngón tay "ngứa ghẻ". Sau cái tát trời giáng ấy, nhưng trang sức trên người của kép K bị mụ lột sạch, thậm chí cả bộ đồ đang mặc cũng bị lột ra trong buổi đánh ghen ấy. Lý do thật đơn giản, những đồ ấy toàn là đồ mụ mua cho chàng kép, bây giờ không thích thì đòi lại.

Thế giới vũ trường ngả nghiêng trong những ánh đèn màu lấp lóa. Có sáng, có tối, có những mảnh đời, số phận như một bản sao của nó. Tốt hay xấu đều do khách hàng tự quyết định. Hơn ai hết, những khách hàng quý phải cần phải hiểu rằng bản thân bộ môn khiêu vũ là một nghệ thuật, sàn nhày là nơi giao lưu văn hóa, nhảy để tìm niềm vui, rèn luyện sức khỏe thì nên, còn nhảy để "rửa hận", để tan cửa nát nhà thì... xin hãy nghĩ lại

Khi nghe chúng tôi kể lại những câu chuyện tại các vũ trường, V - một quý bà từng nổi danh trong giới ăn chơi Hà Nội những năm 1990 nay về "quy ẩn" nói riêng với cô bạn đồng nghiệp của tôi: "Đấy mới chỉ là bề nổi, trò chơi ngông của mấy bà mới nổi thôi. Còn muốn đến thiên đường thực sự, chị sẽ giới thiệu. Đã đến là chơi nhiệt tình, nhưng không phải lúc nào cũng có dịp mà phải chờ dịp".

Mặc dù quá bất ngờ trước lời đề nghị trên nhưng cô bạn tôi cũng kịp nhận lời đồng ý... Cuộc "thám hiểm" này đã được cô bạn đồng nghiệp ghi lại.

... Một buổi chiều thứ bảy, tôi nhận được điện thoại của chị V, chị hào hứng cho biết: "Em chuẩn bị ăn mặc thật mốt vào, lát chị qua đón. Hôm nay em sẽ được lên thiên đường". Lối vào đề úp mở của V khiến cho tôi háo hức chờ đợi giây phút được "thăng thiên" như lời chị kể. Đúng hẹn, chị đi taxi đến đón tôi tại nhà. Trên xe, chị tranh thủ "trang bị kiến thức" cho tôi trước khi gặp lại những "đồng nghiệp" cũ của chị.

Theo lời kể của chị, nhảy và cặp bồ đã xưa lắm rồi. Giờ đây phải là những bữa tiệc tổ chức riêng biệt tại một nhà nghỉ hay biệt thự của quý bà nào đó, lần lượt thay phiên nhau đứng ra đăng cai, nhưng tất cả phải tuyệt đối bí mật. Khách mời phải là những quý bà thuộc loại đặc biệt, đáng tin cậy, chứ người lạ mà không có ai đứng ra bảo lãnh thì còn lâu mới được tham dự.

Một điều luật bất thành văn, chỉ mở cửa vào ra đúng giờ, nếu đi muộn chỉ có nước quay về chờ dịp khác. Vừa kể, chị vừa nhìn đồng hồ và giục anh lái xe taxi tăng tốc, len lỏi trong dòng người đông đúc.

Chiếc xe đưa chúng tôi ngược lên một con đê, vào một con ngõ sâu hun hút. Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ nhích lên đến mốc thời gian đã hẹn mà không biết gần đến chưa? Đang lan man suy nghĩ thì chiếc xe đỗ xịch trước cửa một ngôi biệt thự sang trọng được bài trí theo lối kiến trúc của Pháp. Cánh cổng sắt đang mở toang, không gian vắng lặng. Thấy tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, chị V mỉm cười bí hiểm và khoác tay kéo tôi vào...

... Cánh cửa gỗ cách âm mở rộng đón khách. Đi lên lầu hai, một quầy bar mini chạy dài từ cửa vào tận bên trong. Bên trái, bên phải hai hàng ghế salon bề thế chạy dọc sát tường đã gần kín khách. Một phụ nữ trung tuổi, đẫy đà, mặt trát son phấn chạy ra đón và sau này tôi mới biết đó là N.A (chủ ngôi biệt thự sang trọng này). Trong phòng sặc mùi nước hoa, son phấn, rượu mạnh và khói thuốc quyện vào nhau khiến không khí thật ngột ngạt, khó thở. Tranh thủ trước bữa tiệc, tôi bắt chuyện với một chị bên cạnh và biết chị tên là L, nhà ở khu đô thị Linh Đàm.

Tôi nói dối là mình vừa đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc về chưa quen với nếp "sinh hoạt" ở đây. Tỏ vẻ sành sỏi, L nói: "Khách có mặt hôm nay đều đã có một thời gian thử thách qua cuộc sống. Khi đủ niềm tin thì mới cho nhập hội và tham gia những buổi tiệc như thế này. Tại đây, đồ ăn, thức uống đều được chuẩn bị đầy đủ. Mọi người được tự do ăn nhậu, vui nhơi, nhảy nhót, chờ màn chót...

Rồi L lướt nhìn tôi từ đầu tới chân dò hỏi: "Đã cắn thuốc chưa?" Tôi chợt nghĩ đến lời chị V dặn khi trên xe: "Vào đây là phải sử dụng thuốc, vì đó là thủ tục nhằm kiểm tra xem mình có thực sự muốn tham gia không, chỉ cần một chút chần chừ sẽ bị chủ nhà tống cổ về ngay". Tôi đành gỡ bằng câu: "mai thằng bồ em hẹn đi khám trước khi làm đám cưới, nếu dùng sợ thử bị dương tính thì..." L nhếch môi cười khẩy tỏ vẻ thông cảm.

Đúng lúc đó, tiếng nhạc của dàn loa JBL được bật hết công suất khiến tôi cảm thấy choáng váng, tim và ngực như có búa đập mạnh vào. Một số "chị" lắc lư thân mình với vẻ bức xúc, cùng lúc có một quý cô chắc cũng ngoài 50 tuổi ra vẻ "đàn chị" bước ra gần chiếc loa nhún nhảy và cả đám người vỗ tay tán thưởng.

Tiếp theo là "chị chủ nhà bước ra, thấy vậy tất cả đều đồng loạt đứng dậy hòa trong giai điệu bốc lửa của vũ điệu Chachacha, rồi đến Mambo, Paso, Jive... Một số nhân viên nam phục vụ bàn mặc đồng phục bước đến ôm các quý bà cùng nhảy. Tôi cũng phải bám vào một cậu thanh niên và nhảy. Sau điệu Rumba, tôi lấy cớ mệt nên xin tạm nghỉ, cậu thanh niên cũng tự lùi vào trong như đã được huấn luyện thuần phục trong những tình huống như vậy.

Đêm càng về khuya, những bản nhạc được chuyển sang giai điệu trữ tình. Một vài chị gục hẳn vào vai các "kép", mặc cho họ dìu bước nhảy theo tiếng nhạc. V lại gần tôi thì thầm: "Chuẩn bị tới bến rồi đó, cẩn thận nhé". Tôi đành thú thật là không thể làm "chuyện đó" và nhờ chị tìm cách gỡ, nhưng cửa đã đóng kín không thể ra ngoài được, tôi đành vờ bị cảm gió. Chị V đưa tôi lên tầng ba nghỉ trong sự ngạc nhiên lẫn những con mắt đầy ngờ vực của nhóm bạn đồng hành.

"Lên thiên đàng" như lời kể và qua buổi tối thâm nhập vào thế giới vui chơi này của các quý bà mới thấy hết được sự ăn chơi của họ. Chứng kiến đêm ấy, tôi không khỏi rùng mình, liệu các quý bà một ngày nào đó có rước vào mình những căn bệnh "hoa tình" chết người!? Đấy là chưa nói đến những điều sẽ hủy hoại lương tâm, nhân cách và gia đình của họ!.

Chợ "bánh mì đêm"
Trong thời gian vào vai "chim mồi" tại các vũ trường và qua những gì chứng kiến cái đêm "thiên đường" ấy, một câu hỏi luôn trăn trở chúng tôi về lượng lớn "trai bao" bắt nguồn từ đâu? Đầu mối cung cấp tại địa điểm nào?

Những câu hỏi này đã thôi thúc chúng tôi vào một cuộc phiêu lưu mới đầy bất trắc, và cả những câu chuyện cười ra nước mắt. Cuộc phiêu lưu bắt đầu từ những đêm trắng trên các tuyến phô "nhạy cảm" được nhắc đến trong thời gian qua về tệ nạn mại dâm nam.

Đi "chợ"
Hà thành về khuya, lất phất vài hạt mưa như muốn làm dịu đi đêm hè oi ả. Tôi và anh bạn đồng nghiệp trong vai "đôi tình nhân đồng tính" dạo quanh "phiên chợ" quan sát những tốp hippi và những gã "bánh mì đêm" (tiếng lóng ám chỉ mại dâm nam). Đây là những "phiên chợ" khác thường, nằm ngay bên hồ, trong ngõ vắng hay những vùng sáng tối của ánh đèn cao áp.

Đầu canh một, "chợ" đông tấp nập, lao xao mặc cả bán mua, xen lẫn tiếng chửi bới tranh giành khách, xe máy lượn qua, lượn lại mời chào, tìm khách. Đến đầu canh hai thì vãn, những con phố lại dần trở về với trạng thái tĩnh mịch...

Phần lớn "ve" ở đây là dân "gay" và vì nghiện ngập, thiếu tiền hút chích mà phải ra "đứng chợ". Còn các "thượng đế" thì đủ mọi thành phần giới tính. Từ anh phụ hồ, tới cả trí thức, doanh nhân, nghệ sĩ và cả các quý bà... họ tìm đến đây vì nhiều lý do khác nhau, nhưng phần lớn vì những nhục cảm, bệnh hoạn và vì tiền.

Sau một vòng dạo quanh "chợ", đồng nghiệp tôi ngồi lại góc hồ Thiền Quang, còn tôi la cà hòa chung vào những gã "bánh mì đêm" chuyên nghiệp. Tiếp cận với một gã đang đứng bên đường, qua trao đổi tôi biết gã tên TA đã có 3 năm "hành nghề" tại vùng hồ, nhẵn mặt hầu hết khách làng chơi. Trước đây, TA theo nghề phụ hồ, nhiễm thói ăn chơi, dần dần hắn phải ra hồ Thiền Quang và đến giờ nghiễm nhiên trở thành một "trùm ve".

Tại khu ""chợ" này, TA vào loại thâm niên nhất. Hôm gặp tôi ở chợ, hắn đang "phê" thuốc và hất hàm hỏi: "Mày mới nhập hội hả, đã làm luật chưa?". Tôi lí nhí "Em mới vào nghề nên chưa rõ lắm, anh cầm tạm 200.000 đồng, đi khách về em đưa sau"... Hắn chộp lấy nhét vào túi rồi lôi từ bụi cây ra một mớ giấy vụn đốt lửa huơ qua huơ lại, miệng lảm nhảm: "Mẹ kiếp, từ tối đến giờ chẳng được quốc nào, đốt vía đến bốn lần rồi... " Nói xong hắn ngồi bệt xuống hè, cái đầu bù xù dựa trên thành ghế cất tiếng rền rĩ một bài hát bụi đời.

Tôi lại bước thấp, bước cao, lang thanh một vòng quanh hồ vừa để quan sát "phiên chợ" và tìm đồng nghiệp. Điểm hẹn giữa tôi và cậu bạn ở ngã tư Quang Trung - Nguyễn Du, nhưng chờ gần hai giờ đồng hồ vẫn không thấy. Tôi bắt đầu lo cho bạn, thêm một tiếng nữa trôi qua, chiếc ghế đá vẫn im lìm. Tôi ngồi gần đấy lan man suy tính, gạt bỏ tất cả những lời mời của gã hippi và thỉnh thoảng một vài quý cô dừng xe lại làm ám hiệu. Kệ, tôi phớt lờ. Thêm 30 phút nữa trôi qua, một chiếc xe máy tay ga xịn dừng ở chỗ tôi, anh bạn xuất hiện và đưa ra một cái hôn gió chào "tạm biệt bạn tình".

Sau này bạn nói tôi mới biết, lúc đang ngồi nơi đây thì có một hippi cứ lượn đi, lượn lại huýt sáo làm ám hiệu mãi không có kết quả. Hắn lại gần mời đồng nghiệp tôi đi chơi, vì muốn tìm hiểu nên cậu ấy đành liều ngồi lên chiếc xe của người lạ. Hắn ta tên T nhà ở đường TĐT, T hẹn tối mai sẽ đưa bạn tôi về nhà. Muốn khám phá đến cùng đường dây "trai bao" cậu ấy đã nhận lời. Xin lược trích một phần tình huống trớ trêu của người đồng nghiệp trong đêm đầu hẹn tại nhà T.

Lần theo những người đồng tính
Đúng hẹn, "cô" T đã có mặt, hắn đưa tôi về nhà. Đó là một căn nhà lớn 3 tầng ở ngõ 25 đường TĐT, tầng 1 để các đồ dùng cho nghề hớt tóc, tầng 2 là phòng ngủ có rất nhiều băng đĩa xếp trên kệ, tầng 3 tôi không lên được nhưng hắn bảo dùng để thờ cúng.

Lúc này tôi thấy hơi run, T thì to như một con trâu mộng, tôi thì gầy gò nhỏ bé, hắn muốn làm gì thì khó mà thoát được Chưa nghĩ ra cách rút lui, tôi bèn hỏi có rượu không, T rót một cốc rượu nho. Tôi uống một hơi, thấy nong nóng mặt. Tôi nói dối mình mới bị thế này có mấy tháng, nên không có kinh nghiệm.

T bảo đã có kinh nghiệm 10 năm rồi, nhưng để có cảm hứng nhanh chóng, hắn sẽ mở phim cho tôi xem, rồi hỏi tôi thích xem phim Á hây Âu. Để tìm kế trì hoãn, tôi vờ nũng nịu "Em mệt lắm, vì hôm qua không được ngủ, kể cho em nghe về cuộc đời anh, sau đó hết mệt anh muốn làm gì thì làm". T cười tít đôi mắt bệnh hoạn, khoái chí: "Em hứa đấy nhé". "Vâng! nhưng anh phải tạo niềm tin cho em" - tôi đáp.

Gia đình T có 6 anh chị em đều sống ở Hà Nội, bố đã mất, còn mẹ sống ở Nam Định, luôn giục T lấy vợ, nhưng hắn không thích. Lúc đầu cũng ngại mọi người phát hiện nhưng dần thành quen nên thấy cũng bình thường. Tôi nói dối là sinh viên ra trường chưa có việc làm, hắn khuyên tôi học lấy cái nghề cho phù hợp với mình. Trước mắt về ở cùng hắn, nhà rộng đỡ phải thuê có gì ăn nấy. Đồng thời đi học nghề trang điểm cô dâu, nếu làm tốt mỗi tháng cũng được đôi triệu.

Vừa kể cho tôi nghe, hắn xích lại gần ve vuốt rồi chợt ôm cứng lấy tôi, tôi vội đẩy hắn ra hờn trách: ""Ai anh cũng thô bạo thế à? Anh chắc nhiều bạn lắm". Hắn chỉ tay ra ngoài cửa sổ nói: ""Anh thề có bóng điện kia làm chứng nếu anh nói dối nửa lời ra đường bị xe cán ngay. Anh không có bạn mà, trước kia cũng có một người bạn ở Tuyên Quang nhưng bố mẹ bắt về lấy vợ rồi. Nó sống với anh được 4 năm, bây giờ cho anh thoải mái được rồi chứ?".

Đang định thoái thác chưa hết mệt, thì dưới đường có tiếng vọng lên, hắn đi xuống tấng 1, tôi ra cửa sổ ngó xuống thì thấy một gã cũng èo uột "gà mái" đang uốn éo giận hờn. Khoảng 5 phút sau T quay lên, tôi lấy cớ trách hắn không nói thật: "Tại sao anh nói không có bạn..." . T ôm đầu kêu lên: "Trời ơi! Nó vừa từ Sài Gòn ra". Tôi vờ giận dỗi: ""Anh phải đưa em ra hồ, nếu muốn em tin anh không có ý đồ gì thì phải đi qua mặt hắn". T rối rít: "Được mà, vậy cho anh ôm em chút nhé". Rồi tiết lộ" Anh biết một động, một tuần hai buổi vào thứ sáu và thứ bảy tại vũ trường A.P, ở đấy vui lắm, từ 22 giờ đến 24 giờ là nhảy, sau đó mọi người tự tản đi về nơi của mình..."

Với mong muốn khám phá đến cùng đường dây "trai gọi" và có lẽ T bị thu hút bởi sức "hấp dẫn" từ tôi nên đúng hẹn mặc cho trời đổ mưa tầm tã T vẫn chở tôi đến một trong những điểm ăn chơi của những người "đàn ông" có "cùng nỗi khổ". Tại đây, hình hài của những số phận đồng tính dần được phơi bày.

XUẤT NGOẠI LÀM "GÁI"... BÁN DÂM

Cùng với những dịch vụ hàng không giá rẻ, một số cô gái "buôn phấn bán hoa" (thường được gọi là "cave" ở Việt Nam đã sang các nước Singapore, Malaysia... dưới hình thức "du lịch" để hành nghề.

Xu hướng này có vẻ đang rộ lên và đã xuất hiện vài "sao" trên đất khách. Chúng tôi đã tìm cách tiếp cận với hai kiều nữ nhân lúc họ về nước và qua ít giờ trò chuyện những "bí mật" của "nghề" được hai người đẹp hé lộ...

Sự thật sau những chuyến "du lịch"

Dù được người quen gọi điện thoại giới thiệu trước, nhưng vì lý do "quá bận", hai "sao" đã hẹn gặp chúng tôi ở sân bay Nội Bài, trước giờ họ bay sang Singapore một tiếng đồng hồ. Sau những lời hỏi han xã giao ban đầu có vẻ rất thân thiện, Yến Trang và Diệu Phương - 2 cô gái trẻ, xinh đẹp với phong cách ăn mặc hiện đại biết khoe những gì cần khoe và một kiểu trang điểm lộ rõ sự chuyên nghiệp nói chuyện với chúng tôi cởi mở một cách lạ thường.

Yến Trang kể về "cái thuở ban đầu": "Chẳng hay ho gì cái việc này, trước đây em vì hoàn cảnh xô đẩy nên phải mang thân đi làm "gái" kiếm tiền. Một lần đi "dẫn khách" ở Sài Gòn năm trước, tình cờ em nhận được lời đề nghị của một vị khách người Hồng Kông rằng, có muốn thỉnh thoảng qua Singapore hay Malaysia du lịch thì sẽ giới thiệu. Em cũng tò mò thử đi xem sao. Chẳng dè đi "du lịch" thực chất cũng chỉ là "phục vụ" cho mấy ông ngoại quốc trong tour từ A đến Z. Nhưng từ ngày qua bên đó kiếm tiền dễ hơn nhiều. Mỗi chuyến đi bọn em được bo gấp 2, 3 lần so với đi khách trong nước".

Lần đầu tiên xuất ngoại Trang gặp nhiều bỡ ngỡ nhất là về điều kiện sinh hoạt như chỗ ăn ở đi lại, ngôn ngữ giao tiếp và nhất là chưa quen mối nên hầu như thời gian đầu chỉ đi được với khách quen. Nhưng bây giờ, qua hơn 1 năm "chinh chiến" cô đã trở thành một trong những "bạn hàng" thân thiết và có "số má" tiếng tăm trong giới gái gọi trên đất Singapore.

Mái tóc dài, đôi mắt to, làn da trắng, một đôi chân dài không kém cạnh những người mẫu có tiếng... - những vẻ đẹp tự nhiên trời phú cùng với "sự chuyên nghiệp trong cung cách phục vụ" khách hàng đã giúp Trang vươn lên trở thành cô gái thuộc đẳng cấp giá "tiền đô" và vì thế dân trong giới gọi Trang bằng một cái tên cũng rất dễ nhận biết là "Trang đô la".

Khác với Trang một người có trình độ văn hoá lớp 10 của bậc học phổ thông. Diệu Phương tốt nghiệp cao hơn với tấm bằng khá và đã có công ăn việc làm. Trong một lần đi công tác ở Malaysia tình cờ cô có quen một người khách ở cùng khách sạn. Sự dễ dãi trong lần đầu gặp gỡ đã vô tình tạo điều kiện để Phương bước sâu vào con đường mại dâm một cách vô thức. Lúc đầu chỉ là những món quà đắt tiền mà cô được nhận qua những chuyến đi chơi dài ngày cùng người khách lạ nhưng sau đó nó được cụ thể hóa bằng những tờ đôla.

Thế rồi Phương được mời vào một tua du lịch sang Singapore, được bao toàn bộ chi phí ăn ở, ngoài ra còn thêm 300 USD để "tiêu vặt". Nhưng trong chuyến đi ấy, Phương phải làm "vui lòng" một doanh nhân người Thái Lan. Người đẹp này đã thoáng chút "lăn tăn" về phẩm giá của mình sau đó đã "tặc lưỡi". Vừa được đi du lịch giải trí, vừa được thu nhận về những khoản tiền cao gấp vài lần tiền lương mà cô vất vả lao động trong một tháng đã khiến Phương như một con nghiện lao vào vòng kiếm tiền truỵ lạc.

Giờ đây Phương có thể sẵn sàng "đi" với bất cứ một người khách lạ nào nếu cô cảm thấy hứng thú đặc biệt là những lúc cần tiền. Lạ lùng ở chỗ cô chỉ coi đó là một hoạt động... giải trí bình thường, mà theo lời cô thì: "Làm việc vất vả nên mình cũng phải có đôi ba lần đi xả stress, nhất là lại có người bao thì chẳng dại gì từ chối". Vì vậy mà mỗi lần cảm thấy mệt mỏi hay bức xúc Diệu Phương lại xách vali đi "du lịch".

Những nẻo đường "đi khách"

Đa phần các cô gái qua nước ngoài "làm ăn" là đi theo lời giới thiệu từ những vị khách mà họ quen biết trong những lần "đi" khách ở Việt Nam. Chính vì vậy trong những lần đầu qua "bên đó" họ nhận được giúp đỡ từ những "bạn hàng" nên những khó khăn, bỡ ngỡ ban đầu nhanh chóng được giải quyết. Các cô thường lựa chọn Singapore rất đông và điều đó tạo ra những cơ hội thuận lợi cho các người đẹp gặp gỡ, ngã giá.

Khu Trung tâm đô thị lớn Orchat - một trong những khu kinh doanh buôn bán sầm uất nhất của Singapore là điểm dừng chân "kiếm cơm" của nhiều cô gái. Đây cũng là một trong những điểm đến không thể thiếu trong hành trình du lịch của khách nước ngoài. Các cô gái thường qua lại đây trong vai người mua hàng và khách du lịch.

Họ tìm nhiều cách để làm quen với khách và sự thành công trong những cuộc làm quen ấy chiếm tỉ lệ cao vì đa phần khách Sing và cả khách nước ngoài khi đã lọt vào tầm ngắm của các cô đều là những vị khách "ham của lạ" qua sự đánh giá từ cái nhìn đầu tiên và qua cách ứng xử từ hành động "à ơi" của những "người đẹp". Tuy nhiên những đối tượng có thể tham gia hình thức "chào khách" kiểu này phải là những cô gái rất trẻ và đẹp thậm chí vốn tiếng Anh dắt lưng cũng phải kha khá.

Phần đông các cô khi được khách hỏi đều nói mình bị lừa sang đây nên phải tìm cách kiếm tiền để... quay về. Một cách "chào" khách nữa cũng khá phổ biến dành cho các cô gái chưa đủ "tầm" để có thể "vẫy khách" tại những trung tâm lớn là việc người ta cùng tự tạo cho mình một địa chỉ làm ăn mang tính tập trung.

Không ầm ĩ, ồn ào, không tập trung quá đông trong một khu vực hay để xảy ra bất cứ một sự việc mang tính mất trật tự an ninh nào mà cảnh sát có thể động chạm tới, các cô gái hoạt động tương đối độc lập ngay tại những khu vực mà mình thuê nhà trọ. Những chuyến "đi" khách kiểu này thường là những chuyến "tàu nhanh" và giá cả do đôi bên cùng thoả thuận.

Phương - cô gái đã có 5 chuyến "du lịch" ngồi trong nhà chờ sân bay rít thuốc lá và tiếp tục câu chuyện: "Việc thuê nhà và các hoạt động ăn ở sinh hoạt của bọn em không cố định tại một địa điểm cụ thể nên cũng chẳng có cơ quan nào có thể quản lý được, nhất là việc giám sát những người không phải là công dân của nước sở tại thì lại càng khó khăn. Nếu có vấn đề nhạy cảm phát sinh bọn em sẽ lập tức di chuyển địa điểm ăn ở và thay đổi cả địa bàn hoạt động".

Trên thực tế cách đây một vài năm để hạn chế việc các cô sang Singapore và Malaysia hành nghề mại dâm, chúng ta đã đưa ra một quy định có tính "lọc thải" tương đối cao. Đó là: phải có trong tay ít nhất là 1.000 USD nếu muốn xuất cảnh. Tuy nhiên tại thời điểm này quy định đó đã không còn nhiều tính khả thi. 1.000 USD không còn là điều quá khó khi mà "chiến lợi phẩm" họ thu hồi sau mỗi chuyến "du lịch" kéo dài 1 tháng thường gấp 3, gấp 4 con số đó.

Nếu những hoạt động mua bán mại dâm ở trong nước thường được tổ chức thành các đường dây và khi bị các cơ quan chức năng phát giác thì cả tổ chức đó sẽ bị lật tẩy, thì các hoạt động mại dâm của các chân dài trên đất Singapore và Malaysia chủ yếu là những hoạt động độc lập. Vì vậy mọi hoạt động diễn ra không hề ồn ào hay có thể gây sự chú ý.

Nước mắt trên đất khách

Những chuyến xuất ngoại với những cô gái như Trang, Phương đâu chỉ có những tờ đôla, những bữa tiệc hào nhoáng với các quý ông lịch thiệp, đằng sau đấy là nỗi đắng cay, "bẽ bàng mây sớm đèn khuya" mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Lần đầu tiên trong cuộc gặp gỡ, chúng tôi thấy Trang "đôla" mặt đượm buồn: "Làm "nghề" này không cẩn thận dính HIV ngay. Việc bám tua trong 4,5 ngày có khi bọn em phải phục vụ 2,3 khách. "Làm việc" liên tục và gặp khách "quái đản" nên nhiều khi không dùng các biện pháp phòng tránh. Bạn em đã có đứa bị HIV. Còn em với Phương đều phải đi phá thai mấy lần". Trang "đôla" buông một tiếng thở dài, bảo: "Em và Phương gần như mất khả năng sinh con rồi".

Phương tiếp lời: "Ngẫm lại mình đã mất hết: danh dự, người yêu, công việc... Bây giờ cứ bước chân lên máy bay là thấy nổi da gà, mấy lần tự nhủ chuyến bay này là chuyến cuối, nhưng vẫn chưa phải thế".

Chuyến bay sang Singapore sắp cất cánh, hai cô vào phòng làm thủ tục. Chuyến bay này là lần đi sau chót của họ chăng?

KỂ CHUYỆN KHÔNG THÍCH KỂ VỀ CHÂN DÀI XUẤT NGOẠI

Năm 2006 trong một chuyến đi công tác Singapore - Malaysia cùng đồng sự, tôi phát hiện ra một điều: có chuyện một số người Việt chuyển hướng xuất ngoại bán dâm thường xuyên! Ban đầu tôi không tin lắm sau vì tò mò muốn tìm hiểu và khi đã tai nghe mắt thấy thì chuyến đi công tác đó trở thành ám ảnh khó quên.

Chuyến bay xuất phát từ Sài Gòn. Thông tin nghe được bắt đầu từ người chủ của Phòng bán vé máy bay tại Q.12: "Sang du lịch hả? Xả hơi, giảm streess? Toàn gái Việt thôi. Ở Sài Gòn cũng có mà". Thắc mắc tôi hỏi: "Nhiều thế cơ à"? Trả lời: "Rất nhiều. Phòng vé này bán vé cho các em sang Sing kiếm tiền là nhiều nhất., hơn cả cho dân đi du lịch, công tác. Đơn cử, hôm nay cậu đi thì biết. Vài chục em".

Và quả nhiên tại phòng chờ ra máy bay tôi thấy các chân dài trẻ trung sành điệu tung tăng đi lại, nói cười nhiều ghê. Các em đi với nhau từng nhóm 5-6 người, sơ sơ đếm cũng thấy gần 7-8 nhóm như thế và không hề có đàn ông đi kèm.

Loay hoay một hồi chúng tôi kiếm được một chỗ ngồi gần ngay một nhóm như thế. Nhìn kỹ thấy đều rất trẻ, đẹp và cao, đội hình rất đều. Thử bắt chuyện làm quen để tán dóc cho vui tôi hỏi một em ngồi ngay bên cạnh có vẻ già dặn và sành sỏi: " Sang Sing du lịch hả em? Cho anh nhập cuộc với cho dzui".

Quay lại nhìn vừa như dò xét vừa như giễu cợt em trả lời: "Tụi này đi làm ăn anh à, thích dzui dzẻ thì qua đó tới chỗ tụi em chơi...". Tôi cười. Đôi ba câu chuyện trong thời gian chờ lên máy bay nhưng với chủ ý khai thác thông tin của mình cộng với những thông tin sau này có được tôi đã hình dung được phần nào việc xuất ngoại làm tiền của họ.

Chân dài sang Sing- Malay hoặc một số nước Châu Á khác như Cam Bốt, Taiwan... làm gái bán dân thường không đi đơn lẻ mà theo nhóm và có đường dây tổ chức chặt chẽ và chuyên nghiệp. Thường mới sang lần đầu trước khi "xuống núi" các em sẽ được tập hợp lại một chỗ và được đào tạo bài bản "kiến thức, các món nghề lẫn giao tiếp" kể cả các em đã có thâm niên hoạt động chuyên nghiệp tại Việt Nam.

Chính vì vậy sau khi sang hoạt động được 1 lần thường các em sẽ còn tiếp tục sang nhiều lần bởi đã thông thuộc đường đi nước bước, "món nghề" được nâng cao và đặc biệt thu nhập rất cao. Được biết mỗi chuyến đi trong vòng 30 ngày (khoảng thời gian được phép lưu trú tại Sing hoặc Malay) mỗi em dắt lưng 2.000-3.000 USD (thậm chí hơn) về nước ăn chơi nhảy múa1-2 tháng hết tiền lại sang.

Cứ xem thực tế "bảng thành tích" xuất ngoại đáng nể của các em chắc chắn bạn hoa mắt bởi chi chít dấu hải quan Sing- Malay. Có em tâm sự: Cũng nhục và cực lắm anh ơi! khách hàng bên đó nhiều, đa dạng và "hành" dữ lắm?! Nhiều khi sang đó nếu đen đủi kiếm tiền 1 tháng không đủ tiền về VN chữa bệnh. Thế nhưng tụi em vẫn đi. Quen rồi. Còn biết làm gì hơn?

Tới sân bay quốc tế Changi Singapore, tôi để ý thấy sau khi làm thủ tục hải quan xong các nhóm chân dài ra ngoài đã có người đón và có nhóm tất cả phải rút tiền trong túi ra đưa cho một người Sing - rồi họ lùa cả ra xe buýt. Sau hỏi ra mới biết khi đó Sing mới có quy định tất cả các phụ nữ da vàng vào Sing phải mang trong người tối thiểu 2.000 đôla Sing vì chính phủ nước này lo ngại gái bán dâm các nước nhập cảnh vào Sing để hoạt động. Thật đáng buồn.

Nhưng còn đáng buồn hơn khi ở Sing và ở cả Malay, chúng tôi đi taxi khi người lái xe hỏi: Are you Thailand? Trả lời: No. I''''m Vietnamese thì đều được nghe: Oh. Vietnam. Vietnamese girl is beautiful, good, very good! kèm theo một tràng cười to?! Một lái xe taxi còn buông cả hai tay ra khỏi vô lăng và làm "dấu hiệu" và cười rất khả ố. Hắn khoe thường xuyên đưa khách du lịch các nước đi tới khu đèn đỏ có Vietnam girl và thỉnh thoảng rủng rỉnh hắn cũng thư giãn...

Mặc dù không trực tiếp tới các khu đèn đỏ ở Sing- Malay nhưng tôi cũng tưởng tượng ra được nó tệ hại đến mức nào. Mỗi khi nghe những câu chuyện về "chân dài" nhà ta bên nước bạn tôi đã thấy rất khó chịu và cay đắng, buồn cho tai tiếng vì "chân dài xuất cảng" kiểu này.

Lê Hạ Vân

"Tiền Tuất Giang Hồ" cho Gangster

Wendy Pierce được hồi thường 135.000 đô la sau khi chồng là ông trùm xã hội đen - Victor Pierce - bị bắn chết trong các cuộc thanh toán băng đảng.

"Tiền tuất giang hồ" - đó là từ báo chí Úc dùng để mỉa mai khoản tiền mà những người đóng thuế phải gánh để nuôi vợ con của những tay trùm của thế giới ngầm đã chết trong những cuộc huyết chiến giữa các băng đảng. Dân Úc còn bực tức hơn vì trị giá của những món tiền đã chi này lên tới gần nửa triệu đô la nhưng công luận không được biết.

Một cuộc điều tra mới đây của tờ Sunday Herald Sun phát hiện vợ goá và bồ của những tay găng tơ nổi tiếng nước Úc như Alphose Gangitano, Victor Pierce, Mark, Jason và Lewis Moran đều nhận được tiền trợ cấp theo phán quyết bí mật của Toà án Trợ giúp nạn nhân tội ác!

Cụ thể, vợ và bốn đứa con của Victor Pierce nhận 135.000 đô tiền bồi thường sau khi người ta phát hiện xác của chồng thị trong một chiếc xe hơi. Năm 2005, thị kể chi tiết vụ này cho giới báo chí, cho biết chính Victor Pierce là kẻ lên kế hoạch và tổ chức giết hai cảnh sát Úc hồi năm 1988, nhưng sau đó được quan tòa thả vì không đủ chứng cớ. Chồng thị còn bắt chết hai nghi can khác trong vụ án này trước khi chúng phải ra tòa.

Virginia Strazdas móc túi của những người đóng thuế 20.000 đô sau khi bồ của ả là Lewis Moran bị bắn gục trong một câu lạc bộ ở Brunswick ngày 31/3/2004. Lewis là kẻ đứng đầu gia đình Moran nổi tiếng trong thế giới ngầm đầy tội ác ở Úc. Vợ chính thức của Lewis là Judy Moran được bồi thường 70.000 đô la cho cái chết của hai con trai là Jason và Mark Moran. Jason là tay sát thủ khét tiếng với vết sẹo dài 12 cm trên mặt, còn trong giới tội ác Melboume, Mark cũng không kém dữ dằn so với người em trai cùng mẹ khác cha Jason.

Hai anh em nhà Moran lần lượt bị giết trong các năm 2000 và 2003. Vợ của Jason cũng được bồi thường 50.000 đô. Tờ báo còn khám phá ra rằng, gia đình của Alphose Gangitano nổi tiếng với những vụ chết chóc băng đảng tại vùng ngoại ô Melbourne cũng kiếm được 100.000 USD.

Dĩ nhiên, gia đình của các nạn nhân của tội ác bày tỏ phẫn nộ. Chủ tịch Hiệp hội ủng hộ các nạn nhân của tội ác Noel McNamara phẫn nộ gọi vợ và bồ của những tay trùm maphia đã chết là "những kẻ móc túi các nạn nhân đích thực" và việc trả tiền bồi thường là trò "lố bịch". Thậm chí cả những tay giang hồ vài chục năm về trước cũng tỏ ra ngạc nhiên. "Thời xưa, bạn chẳng dám nằm mơ nhận được tiền bồi thường trợ cấp của chính phủ. Cái chết là rủi ro nghề nghiệp", Kath Pettingill - bà trùm một mắt năm nay 70 tuổi của gia đình Pettingill khét tiếng trong thế giới ngầm Úc - phân bì.

Tất nhiên, tất cả các bà vợ và bồ của những tay sát thủ đều cho rằng họ vô tội. "Người ta bảo từ trước tới nay tôi sống bằng những đồng tiền tội ác của Victor. Thế nhưng còn những đứa con của tôi thì có tội lỗi gì?", vợ của Victor Pierce nói. Virginia Gangitano - vợ của Alphose Gangitano - chối rằng bà không hề biết chồng kiếm tiền ra sao và cũng chẳng bao giờ hỏi chồng về chuyện này. Bộ tư pháp Úc cho rằng tòa án đã xử theo luật.

Theo Ngọc Khánh

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2007

Tình Nhí "Cho Không Biếu Không"

Một kiểu yêu giữa ban ngày của một đôi mới lớn. Ảnh: K.CHINH

Với suy nghĩ “Yêu là phải cho tất cả”, nhiều bạn trẻ hiện nay đã đánh đồng tình yêu với tình dục. Có trường hợp muốn thể hiện bản lĩnh đã chọn lối sống buông thả để chứng tỏ “ đẳng cấp”, dù tuổi vẫn còn ở lứa vị thành niên. Thâm nhập vào thế giới tình yêu của một bộ phận tuổi mới lớn, mới thấy có nhiều chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Những cặp tình nhân nhí
Từ năm lớp 7, M. Q. ở phường An Bình, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ, đã mê chat và game online, bỏ bê học hành. Lên lớp 10, Q. bắt đầu tập làm người lớn trong một quán cà phê đèn mờ theo lời rủ rê của đám bạn. Từ chỗ chỉ thỏa mãn tính tò mò của một chàng trai mới lớn, Q. bỗng đâm nghiện cái cảm giác mới lạ khi cận kề cùng người khác giới. Đầu năm lớp 11, Q. thật sự bước vào thế giới tình yêu với M., 16 tuổi, học gần nhà của Q. Ở khu vực đó không ai lạ gì hai cô cậu mặt còn búng ra sữa hay dắt nhau vào những góc khuất sau lùm cây của các quán nước rồi vô tư thể hiện tình yêu, bất kể mọi người đang dòm ngó.

Bao nhiêu tiền gia đình cho Q. nướng vào những chầu cà phê và quán ăn ở các nơi khá sang trọng để làm đẹp lòng người yêu. Q. còn nghĩ ra đủ thứ cách vòi tiền cha mẹ để sắm quần áo, đồ trang sức... nhằm tiến tới sở hữu M. hoàn toàn. Q. đã từng tuyên bố với đám bạn “Bản lĩnh đàn ông thời nay là phải chơi bạo”. Cha mẹ Q. và M. mải mê lo làm ăn, gầy dựng sự nghiệp nên chẳng thể hình dung nổi những đứa con “bé bỏng” của mình đã tác oai tác quái như thế nào. Hai đứa thường xuyên trốn học thuê nhà trọ ăn ở với nhau như vợ chồng, đến khi gia đình hai bên phát hiện thì quá muộn. Ngăn cấm, đánh đập càng làm hai đứa trẻ lao vào nhau điên cuồng hơn. Theo ý Q., M. đã để cho có thai để không ai chia cắt được tình yêu. Vì không biết giữ gìn nên đứa con bị chết non, M. phải đi bệnh viện điều trị, sức khỏe quá yếu cộng với tinh thần không ổn định nên tạm thời phải ngưng việc học. Hiện tại, M. đang bị quản thúc tại nhà, còn Q. hận đời đâm ra hư hỏng hơn. Ngoài chuyện uống rượu, Q. còn tìm đến một số quán đèn mờ để vui vẻ với tiếp viên.

Phương T., đang học lớp 11 ở quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ khi nghe tôi hỏi “Như tụi em thì bắt đầu yêu từ năm lớp mấy ?” đã trả lời tỉnh rụi “Từ lớp 7. Nhưng để xác định nghiêm túc coi người ta có là người đàn ông đích thực của mình hay không thì phải là tình yêu từ năm lớp 10”. Tôi hỏi tiếp về quan niệm tình dục thì đám bạn T. tranh nhau phát biểu, không có vẻ gì là ngại ngùng, mắc cỡ. “Chuyện ấy rất bình thường. Đã yêu nhau thật lòng thì không ngại gì. Bây giờ mà còn nói chuyện giữ gìn trinh tiết cho đến khi lấy chồng là xưa rồi chị ơi”. Giải đáp cho thắc mắc học hành suốt ngày, thời giờ đâu mà yêu, T. tiết lộ “Tụi em thường yêu nhau ở nhà một đứa khi ba mẹ đi vắng, cũng có khi đi nhà nghỉ. Nhỏ bạn em bỏ học mấy tháng rồi, chiều nào cũng thuê nhà trọ với người yêu mà mẹ nó đâu có hay, cứ tưởng bận học thêm, còn cho tiền nhiều hơn để bồi dưỡng nữa chứ”.

Vấn đề an toàn tình dục đối với các cô cậu này cũng là chuyện nhỏ, các em cứ bất cần. Một em trai kể “Em không thích dùng bao cao su. Lần nào đi tụi em cũng chuẩn bị thuốc ngừa khẩn cấp rồi, có gì đâu mà lo. Nếu lỡ bị dính thì đến bác sĩ giải quyết, bạn gái của em tự nguyện mà”. Trong những đối tượng từ 15 – 18 tuổi mà chúng tôi có dịp tìm hiểu, gần như em nào cũng từng coi phim sex và có trữ những hình ảnh này cho riêng mình, trong điện thoại hoặc in ra. Một bác sĩ sản khoa có phòng mạch tư ở Cần Thơ cho biết “Tụi nhỏ bây giờ liều ghê lắm. Có trường hợp vừa hút thai hôm trước hôm sau đã quan hệ mà không có biện pháp phòng ngừa nào”. Phòng khám của chị cũng đã từng thực hiện thủ thuật phá thai đến 3 lần cho một em nữ sinh mới 17 tuổi.

Yêu bạn cùng tuổi là chuyện bình thường, có em đã chọn cách yêu người lớn hơn nhưng phải có tiền để được cưng như trứng, được bao, ăn diện, vui chơi ở những chỗ sành điệu. Như trường hợp của B., đang học lớp 10, nhà ở phường Cái Khế. Nhà B. thuộc dạng khó khăn nhưng em lại có tính đua đòi. Trong một lần đi uống cà phê em đã gặp một “chú” gần 40 tuổi. “Chú” ân cần hỏi han, cho số điện thoại rồi hẹn gặp. Những lần sau đó “chú” hào phóng tặng dầu thơm, kem phấn, cho tiền mua quần áo. Bù lại B. đã đổi cho chú cả đời con gái theo đúng nghĩa “chân tình”. Khi mẹ thấy B. có dấu hiệu bất thường thì cái thai cũng gần 3 tháng và em đang dự định bỏ nhà đi theo tiếng gọi của ái tình.

Hiện nay tuổi dậy thì của trẻ em Việt Nam đã sớm hơn ngày xưa rất nhiều. Trong giai đoạn phát triển về sinh lý, các em rất tò mò muốn tìm hiểu về bản thân và cả của người khác giới. Nhiều em cho biết mình đã quan hệ tình dục trung bình sau 3 tháng tìm hiểu, nơi quan hệ phổ biến là nhà trọ, công viên. Các em kể ở nhà hầu như ba mẹ không đề cập đến chuyện tình yêu ở lứa tuổi các em, cũng như các câu chuyện liên quan đến hiểu biết về tình dục. Mỗi lần hỏi đều bị gạt ngang “Con nít mà bày đặt” rồi thôi. Không có sự hướng dẫn của người lớn, các em đã tự khám phá theo cách của riêng mình và hậu quả đã xảy ra trước mắt.

Thông thường những bậc cha mẹ đều hành xử quá nóng nảy khi biết con cái yêu đương trong tuổi ăn học. Từ đó dẫn đến những bất đồng và mâu thuẫn giữa cha mẹ và con cái. Như trường hợp chị Ngọc A., quận Ninh Kiều. Trong một lần phát hiện con gái đang học lớp 9 viết thư tình, chị đã chửi mắng thậm tệ. Không chỉ thế, chị còn đem chuyện vào méc với cô giáo và đòi truy ra kẻ đã “dụ dỗ” con chị. Mất mặt với bạn bè, con gái chị đã bỏ nhà đi bụi, báo hại cha mẹ phải lao đao tìm kiếm. Không riêng chị A., nhiều bậc phụ huynh khác cũng không biết xử lý ra sao khi lâm vào cảnh này. Với cái tôi đang lớn, con cái nghĩ rằng cha mẹ quá ràng buộc và không tôn trọng ý kiến của chúng. Cha mẹ kịch liệt phản đối thì đứa con càng thách thức, đương đầu. Trong trạng thái tâm lý cô đơn, cần tìm ai đó để dựa vào, nếu cha mẹ không gần gũi thì sẽ dễ bị người ngoài lợi dụng. Sự kiểm soát không khéo (lục soát, đọc trộm thư, nhật ký... ) lại càng dễ khiến bất đồng. Một chuyên viên tư vấn tâm lý nhắn nhủ với các bậc phụ huynh có con yêu sớm “Cha mẹ phải giữ thái độ bình tĩnh, hợp tác, không quá căng thẳng. Nên khéo léo tìm hiểu mức độ tình cảm của con, người con yêu như thế nào mà có cách ứng xử phù hợp. Không nên bỏ mặc vì như vậy tình trạng sẽ xấu đi. Hãy tạo mối quan hệ tích cực với con cái bằng cách tôn trọng, hỗ trợ con thể hiện mình và thỏa mãn các nhu cầu. Hãy là người bạn đồng hành, người thầy tốt bụng và cả là tấm gương thần tượng cho đứa con đang lớn”.

KIỀU CHINH

"Em Không Thể Hoàn Lương"...

Lần đi công tác Quảng Ninh, tôi gặp lại em - một gái điếm chuyên nghiệp. Tôi đắng cay khi nghĩ đến ngày xưa, tôi dấn thân vào “động quỷ”, đóng vai chị gái tìm cách cứu và đưa em về quê, đối tượng ép em bán dâm bị bắt sau đấy không lâu...

"Nhiều lúc em muốn bỏ cái nghề nhục nhã này..."

Giờ em kể: “Bị bố đánh đập, không chịu được em lại ra đi. Giờ em là gái bán dâm chuyên nghiệp!”.

Sự mỉa mai của số phận

Tôi gọi em là Linh, đó cũng là tên của em khi còn ở “động quỷ” giữa lòng hồ Đại Lải. Em kể với tôi, em biết rành rẽ nơi đây có những nhà nghỉ nào “nuôi gái”, nhà nghỉ nào toàn “gái xịn”, nhà nghỉ nào chỉ chuyên kinh doanh “gái gọi”. Trước khi tôi cứu em ra, đã có lúc em bị tú bà đánh đập, ép bán dâm từ 10 đến 15 lượt khách một ngày.

Đấy là những chuyện vắn tắt của những ngày đã cách đây ngót 2 năm.

Giờ em gặp lại tôi với phong cách khác, sành điệu, hở hang trong cách ăn mặc, lẳng lơ, nũng nịu trong cách nói chuyện với đàn ông... Em không còn cái vẻ ngây thơ, biết xấu hổ của cái thời 15 - 16 tuổi. Nhìn kỹ em, tôi thấy buồn! Trước các bạn tôi, em “gạ gẫm” họ chẳng chút ngại ngần, em trơ trẽn quá làm tôi vừa xấu hổ với bạn, vừa thấy xót xa cho thân phận đàn bà...

Nhưng xét cho cùng, em là một gái điếm chân thật. Em không giấu giếm thân phận của mình, em không nói dối tôi dù chỉ một câu, dù em hoàn toàn có thể làm được điều đó.

Lúc chỉ có hai chị em ngồi với nhau ngoài bãi biển, trầm ngâm nhìn em, tôi hỏi: “Có chuyện gì xảy ra với em vậy? Sao em không giữ đúng lời hứa với chị? Hồi đó em đã về nhà cơ mà...”.

Linh khóc rất thảm, em nói: “Dù trước mặt chị, bố em đã tỏ thái độ rất cảm ơn chị vì đã đưa được em về nhà. Nhưng cuộc sống đâu giản đơn như thế? Chỉ tại công an họ về tận địa phương điều tra xác minh thân phận của em. Chẳng biết họ làm thế nào mà mọi chuyện bung ra khắp làng. Ai cũng biết em đi làm gái điếm chứ không phải đi học nghề làm đầu.

Thế nên bố em bị người làng khinh rẻ, thử hỏi bố làm sao chịu đựng được điều ấy? Bố em là người rất hà khắc, em liên tục bị đánh mỗi khi ai đó khinh rẻ bố chỉ vì có đứa con hư như em.

Ban đầu em chịu đựng được, nói thật là em đã từng đi mua hồ sơ, nộp vào trường bổ túc văn hóa của huyện để theo học hết cấp III, rồi tính đi học một nghề nghiêm chỉnh... Nhưng bố chính là người “đẩy” em phải bỏ xứ mà đi. Những trận đòn tàn bạo, những lời nhiếc móc cay nghiệt của người thân trong gia đình, một lần nữa đẩy em ra xa hơn cái thế giới của những người lương thiện và tử tế...”.
“Những cạm bẫy người”

Kể về người đàn ông từng nói lời “yêu thương” với em hồi em còn là gái bán dâm trong nhà nghỉ HM ở hồ Đại Lải, Linh lập tức chuyển sang chất giọng đầy chua chát. Em chửi thề, đó là thằng khốn nạn, lừa đảo, là loại mắt trắng môi thâm... Dừng lại giây lát, Linh kể tiếp: “Trong những người khách đến nhà nghỉ HM mua dâm, chỉ có lão ấy là quan tâm em một cách đặc biệt. Nhiều lần lão rủ em trốn khỏi đó, nhưng em không làm cách nào thoát khỏi sự kiểm soát của bọn bảo kê, cho đến khi gặp chị”.

Linh đang kể về một người đàn ông tên Hùng, chính ông ta là người đã giúp chúng tôi rất tích cực, trong việc giải cứu em khỏi “động quỷ”.

Cũng trong lần tiếp xúc với tôi, Hùng nói: “Tôi sẵn sàng đợi Linh đến tuổi thành niên, tôi sẽ cưới em làm vợ”. Tôi cũng có vài lần liên lạc với Hùng qua điện thoại, qua đó anh ta vẫn tỏ ra rất quyết tâm xây dựng hạnh phúc với Linh. Hùng kể với tôi về việc đã ly hôn với một người phụ nữ ham mê cờ bạc, việc có 2 đứa con lớn tuổi hơn Linh. Trong những lần chán chường hoàn cảnh li tán, Hùng đã tìm đến nhà nghỉ HM để “giải khuây”... và anh ta nói yêu Linh ngay từ lần gặp đầu tiên.

Linh kể tiếp: “Khi em về quê, anh Hùng vẫn thường xuyên lên thăm gia đình, anh ấy mua quà cáp cho bố mẹ em rất chu đáo. Ban đầu bố em phản đối quyết liệt, lâu dần thì cụ cũng hơi thuận lòng...

Một hôm, Hùng lên xin bố được đón em về quê anh ấy chơi. Đang đi đến Vĩnh Phúc, Hùng nhận được một cú điện thoại, anh ta quay xe phi thẳng một mạch lên khu du lịch Tam Đảo (Vĩnh Phúc) để gặp một người đàn ông lạ.

Khi gặp anh ta, Hùng giới thiệu: “Đây là bạn anh, đang làm ăn buôn bán ở Nga mới về thăm quê...”. Chúng em ăn cơm tối cùng nhau xong ngồi uống cà phê. Hùng đột nhiên nói với em là phải xuống thị xã giải quyết công việc mất khoảng 30 phút. Hắn ta bảo em ngồi đây nói chuyện với người đàn ông lạ đó, lát hắn quay lại”.

Kể đến đây, Linh khóc tức tưởi rồi nói tiếp: “Càng đợi càng mất hút, Tam Đảo mùa đông lạnh cóng, người đàn ông cầm tay em đưa vào nhà nghỉ gần đó. Anh ta nói: “Giờ em là của anh”. Em chống cự, anh ta gằn giọng: “Hùng bảo với anh, em là gái điếm cơ mà, làm sao phải chống”?

Em ở Tam Đảo làm “gái” cho người đó 3 ngày, khi anh ta nói phải đi sang Nga tiếp... thì Hùng lên đón em và anh ta về. Câu đầu tiên hắn nói khi trông thấy em sau 3 ngày là: “Thấy thoải mái không hả con đĩ”? Em quá đau khổ, nhục nhã!

Ra đến thị xã, người đàn ông đó đưa tiền cho em, thoạt đầu em định không cầm, nhưng sau nghĩ lại thấy bọn này thật khốn nạn, em cầm tiền rồi bắt xe về quê. Số tiền đủ em ăn tiêu thoải mái cả tháng trời, nhưng nó cũng là nguyên nhân chính khiến em muốn quay lại làm “nghề gái điếm”.

Một lần nữa, em lại bị bố đánh, em bỏ nhà đi luôn. Lúc đầu, em sang nhà người dì họ để tạm lánh. Đứa em con dì cũng ở độ tuổi như em, nhưng nó có hoàn cảnh hết sức đặc biệt: bố mất sớm, mẹ thì lúc tỉnh lúc điên, nhà nó nghèo kinh khủng...”.

Linh rủ em họ bỏ làng ra đi. Nơi em đến ở gần chỗ em từng bị ép làm gái điếm. Tôi hỏi Linh: “Em không sợ bị bọn bảo kê nhà nghỉ HM bắt được sao?” Linh bảo: “Bây giờ em không sợ gì hết, em làm gái có lương lậu đàng hoàng. Nhiều lúc em muốn bỏ cái nghề nhục nhã này, nhưng rủ đứa em bỏ đi cùng thì nó không nghe nên đành cứ tặc lưỡi... Thời gian trôi qua nhanh thật, bây giờ em đã gần 18 tuổi rồi đấy chị ạ”!

Câu chuyện giữa tôi và em đến đây thì bị ngắt quãng, Linh có điện thoại. Em chia tay tôi ở Bãi Cháy để sang Hòn Gai với “khách hàng” của mình.

Trước khi đi, Linh nhìn tôi nước mắt giàn giụa, em nói: “Đến bây giờ, chị là người duy nhất em nói thật, em xin lỗi vì đã không làm lại cuộc đời một cách tử tế như chị từng khuyên em ngày xưa...

Tôi bảo: “Vẫn chưa muộn nếu em muốn làm lại cuộc đời thật sự, em gái ạ!” Quay mặt đi, em chùng giọng: “Xin lỗi, em không thể hoàn lương!”.

Cơn Sốt Ngoại Tình...

Trong cuộc sống của thời mở cửa này, chuyện ngoại tình thật khó bị phát giác, bởi họ vẫn đi lại đúng giờ quy định, không hề có biểu hiện đi ngang về tắt. Nhưng đằng sau vỏ bọc nghiêm chỉnh ấy là những "âm mưu" hoàn hảo của cuộc tình vụng trộm rất an toàn. Bởi với một số người đặc biệt là giới nhân viên, công chức giờ nghỉ trưa là thời gian lý tưởng cho những phút giây sống "ngoài chồng, ngoài vợ"...

Mỗi lần nghe các bạn than phiền về việc ông xã ngày nào cũng "đi sớm về khuya", chị Thanh lại có dịp để khoe sự nghiêm túc, chuẩn mực của chồng mình trong giờ giấc cũng như mọi sinh hoạt hàng ngày. Chị luôn tự hào vì đã quản lý được giờ giấc của chồng, đồng nghĩa với việc nắm được anh trong tay, chẳng có cô nào có cơ hội "chớp" được chồng chị cả.

Bởi sáng nào anh cũng đưa chị đi làm, chiều đón về rất đúng giờ và buổi tối càng không có chuyện anh đi ra ngoài. Nếu như một ngày kia, chị không vô tình đọc được tin nhắn trên điện thoại của chồng để quên ở nhà thì chị sẽ luôn sống trong niềm tự hào của một người vợ biết cách "trói chồng". Tin nhắn có với nội dung thông báo thay đổi địa điểm chỗ hẹn vào buổi trưa, vẻ rất tình tứ.

Chị Thanh âm thầm nhờ người lần theo số điện thoại đó, tạm ngừng việc cơ quan bỏ thời gian theo dõi anh mới phát hiện ra rằng: Chồng mình đã "tận dụng" giờ nghỉ trưa của cơ quan để cặp kè với một cô gái trẻ. Sau hàng loạt những buổi trưa bám sát theo chồng, chị đã biết được cuộc tình vụng trộm hết sức khéo léo của anh.

Chồng chị và tình nhân thường hẹn nhau ở một địa điểm rất xa cơ quan của hai người, cùng nhau đi ăn trưa. Sau đó họ vào các quán cà phê có ghế nằm nghỉ trưa hoặc tìm đến các nhà nghỉ ngoại thành. Đến giờ làm việc, chồng chị và tình nhân lại vội vã chia tay, mỗi người đi một đường, ai nấy về cơ quan mình.

Chẳng đồng nghiệp nào ở cơ quan anh biết chuyện ăn vụng của chồng chị cả. Bởi họ thấy anh làm việc chăm chỉ, không có những cuộc điện thoại hẹn hò... vả lại giờ nghỉ trưa của cơ quan mỗi người tản mát một nơi, người gặp gỡ bạn bè người về nhà nên chẳng ai biết.

Và cũng chẳng ai nghĩ anh cặp bồ vào giờ nghỉ bởi để đánh "lạc hướng" dư luận, trưa nào cũng có một anh bạn cùng khu đến rủ anh đi ăn cơm, sau này mọi người mới biết chính người bạn này đã tự nguyện làm "đồng minh giúp anh tạo ra màn kịch "giả đi ăn trưa nghiêm túc" để tạo điều kiện cho anh đến với bồ nhí mà không để lại chút nghi ngờ gì.

Chị Thanh thực sự choáng váng trước cuộc tình vụng trộm quá khéo của người chồng mà chị luôn tin là mẫu mực. Cay đắng hơn khi sự thật bị phơi bày, anh đã thú nhận với chị thời gian anh cặp bồ giờ cơm trưa bằng đúng số năm hai vợ chồng chung sống...

Khi mới cưới nhau, hai vợ chồng chị Mai Anh trưa nào cũng đón nhau đi ăn cơm, song dần dần thấy việc đó bất tiện vì cơ quan của hai vợ chồng cách xa nhau nên chị thống nhất với chồng: Buổi trưa hai vợ chồng không ăn cùng nhau.

Ban đầu, buổi trưa, khi chồng gọi điện đến cơ quan không gặp Mai Anh, anh tỏ ý sinh nghi thì bị chị nạt nộ rằng anh nghen tuông vớ vẩn, trưa nào chị chẳng đi mua sắm với các bạn gái hoặc về thăm mẹ đẻ.

Và Mai Anh đã khôn khéo kéo mẹ và các bạn gái về phía mình để che chắn cho một cuộc tình vụng trộm vào buổi trưa. Mai Anh thường nói với mọi người là chồng chị hay ghen tuông vô lý, buổi trưa hay gọi điện giám sát nên nhờ mọi người xác nhận "khống" cho việc về nhà mẹ đẻ hoặc đi với bạn bè.

Tin và thương Mai Anh "có một người chồng ghen tuông" nên mọi người giúp chị việc đó. Thế là, hết giờ làm việc buổi sáng, Mai Anh ung dung dắt xe khỏi cơ quan, đến một địa điểm ngoại thành, ít người biết, tình nhân đang đợi chị ở đó. Họ cùng nhau đi ăn, cùng vào nhà nghỉ trong những con hẻm kín đáo. Đến giờ làm việc, chị nghiêm chỉnh về cơ quan như một công chức gương mẫu...

Đồng nghiệp nào cũng tin chị đi mua sắm với bạn, về nhà với mẹ vì thỉnh thoảng chị lại xách vài cân hoa quả về bảo mẹ chị gửi biếu mọi người. Chỉ khi vợ của người đàn ông kia đến tận cơ quan đánh ghen mọi người mới biết rõ về cuộc tình sắp đặt khéo léo của Mai Anh. Riêng mẹ chị và bạn bè hết sức ân hận vì đã vô tình "tiếp tay" cho sự phản bội chồng con của chị...

Hiện nay, những cuộc ngoại tình tranh thủ kiểu như trên đang dần trở thành "mốt" ở nhiều cơ quan, công sở. Thực tế cho thấy rất khó để phát giác một cuộc ngoại tình giờ cơm trưa bởi sự sắp đặt khôn khéo của người trong cuộc.

Khi ở bàn ăn, quán nước họ thể hiện tình cảm như những đồng nghiệp, bạn bè, càng không dễ bắt quả tang họ trong nhà nghỉ bởi nhiều cặp không đi cùng nhau, lại "hoạt động" chớp nhoáng.

Chuyện ngoại tình ở quê

Sự du nhập của lối sống chạy theo thời kinh tế thị trường đã phần nào ảnh hưởng đến những nếp sống, nếp sinh hoạt của các tổ ấm sau lũy tre làng. Chuyện ngoại tình ở các vùng nông thôn cũng là một hệ lụy buồn của những người không giữ được lòng thủy chung với nếp nhà...

Một buổi kia, cả xóm X. xôn xao chuyện chị Thư tòm tem với anh Du hàng xóm. Và nguyên do vì đâu chuyện "tày đình" này vỡ lở cũng thật đáng cười. Anh Vũ, chồng chị Thư hay đi buôn hàng chuyến xa nhà. Những lúc chồng đi vắng, chị Thư hay sang góp gạo thổi cơm chung cùng vợ chồng anh Du và hai gia đình cũng hay làm giúp nhau việc nhà.

Họ thân nhau đến nỗi, nhân một chuyến được nghỉ ở nhà, anh Vũ bàn với anh Du đập bức tường ngăn cách hai căn nhà ra, họ đi chung lối, mối quan hệ giữa hai gia đình ngày càng thân thiết. Khi chị Thư có bầu, anh Vũ hoàn toàn tin tưởng nhờ vợ chồng anh Du ở nhà chăm sóc.

Khi đứa con đầu lòng của vợ chồng Thư - Vũ chào đời có nét mặt nhang nhác giống với anh Du, hai gia đình vẫn cảm thấy bình thường "vì chắc họ thân nhau nên có nét hao hao". Song khi vô tình anh Vũ đọc được quyển vở vợ anh đã tìm cách chôn ngoài vườn, trong đó có ghi ngày tháng và những lần chị Thư có quan hệ bất chính với anh Du, anh mới vỡ lẽ ra rằng: Đứa con trai của vợ chồng anh lại mang dòng máu của ông bạn hàng xóm thân thiết.

Chẳng thể bỏ qua chuyện "tày đình" này, anh Vũ âm thầm nuôi mối thâm thù với Du. Khi cậu con trai tròn một tuổi, anh Vũ quyết định vạch mặt "đôi gian phu dâm phụ". Một lần, anh giả vờ bắt xe đi bán hàng, anh lặng lẽ đến gặp trưởng công an xã, bố mẹ vợ và những vị chức tước trong dòng họ mời họ đến tận nhà bắt tận tay chuyện quan hệ bất chính của vợ mình. Dĩ nhiên, lần đó, trước sự chứng kiến của bao người, mối quan hệ của Thư - Du bị lôi ra ánh sáng.

Thư mang con bỏ khỏi làng vì chẳng thể sống được ở một vùng quê còn quá nhiều định kiến lạc hậu, còn Du cũng bỏ đi biệt xứ. Hai tổ ấm tan vỡ câu chuyện ngoại tình kia trở thành đề tài bàn tán dài kỳ ở cái làng mà chuyện riêng nhà nào cũng thành chuyện chung của cả xã này...

Chuyện thứ 2
Ra Tòa ly hôn vợ, anh Chung nói đi nói lại điệp khúc "quê một cục": "Tôi phải cắt đứt nó (chị Bao vợ anh), vì nó lăng nhăng với thằng khác". Và chuyện chị Bao "lăng nhăng" bắt đầu xảy ra khi chị đi học nghề làm đầu trên thị trấn về làng.

Ở cái làng còn rất nghèo này, đàn bà con gái sơn sửa móng tay là một chuyện xa xỉ lắm rồi. Thế cho nên, khi chị Bao có chút ăn diện thì bỗng trở thành tâm điểm chú ý của nhiều người đàn ông cục mịch trong làng. Cái quán cắt tóc của chị mỗi ngày một đông khách đặc biệt là cánh đàn ông cho dù lúc đầu chị chỉ nhận cắt tóc nữ.

Chuyện gì xảy đến phải đến, chị Bao thay người tình như thay áo. Lúc đầu, anh Chung còn cố chịu đựng, cố chờ đợi vợ thay tâm đổi tính, anh bắt vợ dẹp cái quán cắt tóc, về nhà làm vườn... nhưng ngay cả khi về nhà làm vườn thì chị vẫn "chứng nào tật ấy", chị luôn tận dụng thời gian chồng vắng nhà để tòm tem với cánh đàn ông đã có gia đình. Biết bao đời nay, ở cái làng quê nghèo nàn này mới xảy ra vụ "cắt đứt" của vợ chồng anh Chung.

Sau vụ ly hôn đầu tiên của làng này là một số vụ cắt đứt nữa của vài cặp khác mà trong đó có các đức lang quân dính dáng đến chuyện tòm tem với chị Bao. Cũng bắt đầu từ đây chuyện ngoại tình và ly hôn chẳng còn xa lạ gì với những người dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời ở miền quê hẻo lánh này nữa...

Cơn sốt ngoại tình, mốt ngoại tình, những giá trị chuẩn mực gia đình bị đảo lộn... không chỉ diễn ra ở chốn thành thị, nơi cuộc sống xô bồ, náo nhiệt mà ngay cả ở các làng quê vấn nạn đó đã xảy đến với những tổ ẩm bình dị.

Song điều đáng nói ở đây, ở bất cứ nơi đâu, bất cứ ai nếu mỗi người không biết trân trọng giá trị của tình nghĩa vợ chồng, không thủy chung với nếp nhà, thuần phong mỹ tục thì chuyện ngoại tình là một hệ lụy tất yếu.

Thứ Hai, 16 tháng 7, 2007

Thác Loạn Đàn Bà Ham "Của Lạ"

Cùng một lúc, một người đàn bà sẵn sàng "gần gũi" với nhiều người đàn ông hoặc ngược lại. Họ không phải là gái mại dâm. Họ bao trai để thoả mãn nỗi... hận đời.

Hà Nội thời tiết nóng bức đến ngột ngạt. Đêm. Đám bạn điện thoại rủ tôi đi nhậu. 0h30, nhiều con phố dần chìm vào yên tĩnh, ấy cũng là lúc chúng tôi ngấm men say. "Đi hái hoa sạch thôi" - Kiên, một tay chơi có hạng trong nhóm la lớn. Thấy tôi không hiểu, đám bạn lắc đầu ngán ngẩm bảo tôi là người trên mây.

"Hoa sạch" là từ dân chơi dùng để gọi những người đàn bà thích đi tìm của lạ, sẵn sàng buông thả để đạt được cái gọi là... bản năng. Để minh chứng cho điều vừa nói, đám bạn kéo tôi lên chiếc taxi và phóng thẳng tới một nhà khách được xây dựng theo kiểu chung cư hiện đại. Sau khi thuê phòng, Kiên gọi đến cho một người đàn bà bảo đến ngay nhà nghỉ. "4 thằng đàn ông, sao mày chỉ gọi một...?

Trước sự thắc mắc của tôi, Kiên gật gù: "4 thằng mình cùng gặp nó một lúc thì mới gọi là chơi chứ". 20 phút sau kể từ khi chúng tôi lên phòng, có tiếng gõ cửa và một người đàn bà ngoài 30 tuổi xuất hiện. Cô ta nhìn quanh phòng rồi ánh mắt dừng lại phía tôi: "Anh là người lạ?". Dứt lời cô ta không quên ném cho tôi một cái nhìn tình tứ.

Theo giới thiệu của Kiên thì người đàn bà này tên là Sính, 34 tuổi, chuyên nghề làm đậu phụ, đã ly dị chồng, hiện đang sống với con trai học lớp 5 ở một phường thuộc quận Hoàng Mai. Qua cách nói chuyện của đám bạn với Sính, tôi hiểu, bọn họ đã quen nhau từ lâu. Bởi thế mà "công việc chính" của sự gặp nhau đêm nay lập tức được giải quyết chóng vánh.

Tỏ ra tế nhị và kín đáo, Sính đưa tay vặn nhỏ chiếc đèn ngủ rồi lần lượt trút bỏ xiêm y trước khi bước về phía chúng tôi. Và thế là một cảnh tượng thác loạn đến thô thiển giữa một người đàn bà với nhiều người đàn ông đã diễn ra ngay tại căn phòng. Ghê sợ trước cảnh tượng này, tôi lặng lẽ rời khỏi đây. Người đàn bà gọi với... Nghe nhân viên trực lễ tân nói lại thì sau hơn 2 giờ đồng hồ có mặt ở nhà nghỉ, Sính đi ngay trong đêm ấy...

"Mày là thằng điên! Con ấy không biết mày là ai thì cớ gì phải sợ. Nó đến đây không phải vì tiền mà đơn giản là vì nó thích chơi". Vừa gặp tôi Kiên đã xổ thẳng một câu với vẻ tức tối. Kiên nói rằng đã có quan hệ với Sính từ 3 tháng nay.

Nguyên cớ khiến họ biết nhau là do một người bạn của Kiên giới thiệu. Chỉ sau một lần gặp nhau ở nhà nghỉ, Sính đã nói thẳng ra những suy nghĩ của mình là: thích "quan hệ" với nhiều người đàn ông cùng một lúc, hoặc ngược lại. Kiên là tay chơi lắm tiền nhiều của ở Hà thành nên ý thích bệnh hoạn của Sính dễ dàng được đáp ứng.

Từ mối quan hệ này, Sính đã giới thiệu cho Kiên nhiều người đàn bà khác cũng xấp xỉ tuổi Sính đang cùng cảnh ngộ. Để kiểm định lời nói của Sính, Kiên đã gọi điện "mời " tất cả những người đàn bà do Sính giới thiệu tới nhà nghỉ để... mua vui. Tôi hỏi Kiên có tốn nhiều tiền cho những cuộc chơi như thế? Kiên cườị: "Không. Mục đích của họ là thích chơi với những người có thú như họ".

Thấy tôi hỏi nhiều chuyện, Kiên ghi cho tôi một loạt số điện thoại di động và bảo: "Ông muốn khai thác đứa nào thì gọi điện rủ nó đi nhà nghỉ". Tôi làm theo lời Kiên nhưng quả là không dễ làng gì. Dù đã nói rõ là bạn của Kiên nhưng nghe giọng lạ hoắc của tôi qua điện thoại, tất cả những người đàn bà này đều từ chối.

Hết cách, tôi lại gọi lên thì hắn cười xòa: "21 giờ đêm nay, ông tới nhà nghỉ Q ở đường Nguyễn Văn Cừ ". Tới trễ 10 phút, tôi được nhân viên lễ tân trực đưa lên phòng. Tôi đẩy cửa bước vào gặp Kiên đang lả lơi với 3 người đàn bà tuổi ngoài 30 mà tôi chưa một lần gặp mặt. Sau khi giới thiệu 3 người đàn bà này, Kiên vứt bỏ xiêm y không chậm trễ, những ngưười đàn bà kia cũng làm như vậy.

Một lần nữa, tôi lại được chứng kiến một sự thật nhớp nhúa đến kinh tởm về quan quan hệ tình dục tập thể giữa những con người có cùng thú chơi bệnh hoạn... Theo giới thiệu thì họ tên là Vân, Nhung và Phúc. Tất tất cả đều đã có con và sinh sống bằng nghề buôn bán, riêng Phúc thì chưa một lần lên xe hoa vì đứa con ấy là sản phẩm của một mối tình không chín chắn.

Sau những ngày yêu đương mãnh liệt với lời thề non hẹn biển, Phúc trao thân cho người bạn trai. Khi cô có bầu, đàn ông kia đã cao chạy bay xa, nhẫn tâm từ bỏ chính giọt máu của mình vì sợ trách nhiệm. Chán nản, nhưng Phúc vẫn quyết tâm giữ lại bào thai ấy để nuôi một mình, mặc cho những lời dè bỉu, chê bai của thiên hạ, mặc cho những vất vả nhọc nhằn khi một mình phải đương đầu với những khó khăn, thử thách ở phía trước.

Không "ăn cơm trước kẻng" như Phúc, nhưng Vân và Nhung cũng gặp phải nhiều éo le trong cuộc sống gia đình. Đó là căn nguyên dẫn đến những cuộc xô xát thường xuyên giữa hai vợ chồng. Khi mâu thuẫn ngày càng lớn, cả hai không hề có ý thức hàn gắn nên đã chia tay nhau. Vì một số lý do khiến bọn họ chán chường nên sống buông thả, trả thù đời. Mấy hôm sau, tôi lần đến địa chỉ của những người đàn bà này để kiểm chứng.

Tất cả vẫn vẹn nguyên một sự thật như lợi tự bạch của họ hôm nào. Bản lĩnh của họ là một mình làm việc nuôi con, chấp nhận đương đầu với nhiều thử thách trong cuộc sống để tìm ra một con đường tự lập. Nhưng tiếc rằng, điều vô cùng quan trọng của người phụ nữ Á Đông là phải biết giữ gìn phẩm giá và tiết hạnh thì họ lại không thể vượt qua.

Buông thả mình vào thú chơi bản năng đến mức bệnh hoạn, họ sẽ có được những gì nếu chẳng may mắc bệnh tật? Và tương lai của những đứa trẻ đã phải vắng cha sẽ ra sao, nếu người mẹ của chúng tiếp tục chọn cho mình con đường tối.

Camera Siêu Nhỏ, Chụp Quay Lén

Hiện nay, cư dân mạng, đặc biệt là những con nghiện web sex luôn luôn săn lùng những thước phim độc, người thật, việc thật, nếu càng đời thường... càng tốt! Để có hàng cung cấp cho thị trường khổng lồ, đồng thời nhằm thỏa mãn sở thích bệnh hoạn cùng dục vọng bản thân, nhiều tay chơi đã hóa mình thành nhà quay phim lén cừ khôi. Trên thị trường mới xuất hiện một thứ đồ nghề có thể tiếp tay đắc lực cho những tay quay phim có dã tâm đen tối.

Bức ảnh bị chụp lén.

TỪ SỰ KHOE HÀNG CỦA MỘT BOY NGHIỆN SEX
Vốn là một tay nghiện sex từ lâu, D. (Hoàng Mai - Hà Nội) thường xuyên săn lùng loại mặt hàng mát mẻ này để thưởng thức và cảm nhận. Từ chiếc điện thoại, máy tính cá nhân đến những tranh ảnh dán ở nhà trọ của D. đều đậm mùi sex. Vốn thường xuyên lướt web sex nên D. rất hay doalowd được những thước phim rất độc như: “Hiếp dâm nữ sinh (Nhật Bản), Quay lén nhà vệ sinh công cộng” cùng các đĩa sex mới nhất có trên thị trường...

Hôm vừa rồi tôi lại có dịp ghé vào phòng trọ của D. chơi. Vẫn như ngày nào, cậu hào hứng khoe hàng mới, hàng độc thuộc thể loại sex với tôi. Tôi vờ tỏ ra tò mò quan tâm đến bộ sưu tầm sex này, nên cậu rất hào hứng. Trò chuyện được 5 - 7 phút, D. bắt đầu tiết lộ với tôi một bí mật: “Tôi vừa đi Lạng Sơn về, có thứ này đỉnh lắm, ông tham quan không?”.

Nhanh như cắt, hắn chạy vụt tới chỗ cái hòm sắp, mở khóa và lấy một vật nhỏ nhỏ ra. D. mang đến gần, tôi mới nhìn rõ đó là một vật hình vuông, chỉ bằng phân nửa bao diêm. Hình dạng nó khá giống cái webcam trong các quán internet. Thứ máy mini này có gắn một cái râu khoảng 15-20cm, đi kèm với nó là chiếc điều khiển (tôi đoán thế vì trông giống chiếc điều khiển tivi, nhưng nhỏ hơn nhiều). Không để tôi đoán già đoán non nữa, D. giới thiệu ngay đây là chiếc máy camera thu nhỏ, hắn vừa mua ở chợ Đông Kinh. Vừa giới thiệu, D. vừa cắm thử một đầu zắc vào tivi, còn cái máy có râu hắn treo lên trần nhà. Sau khi màn hình được bật lên, lúc này khung cảnh trong tivi chính là những diễn biến trong phòng được truyền hình trực tiếp, chỉ khác là không có lời bình.

Tôi nhận thấy đây là loại camera mà nhiều công ty, xí nghiệp, cơ quan, hay gia đình lắm của thường mua để lắp đặt theo dõi an ninh. Nhưng tôi không thể nào ngờ nổi chiếc camera mà D. giới thiệu lại siêu nhỏ đến vậy.

THÂM NHẬP CHỢ BIÊN GIỚI
Trước vẻ ngỡ ngàng của tôi, D. thông tin thêm: “Loại này mà cài vào đâu để theo dõi trộm thì tuyệt cú mèo luôn, có ma cũng chẳng biết. Ông muốn mua, hay xem hàng thì làm chuyến lên Lạng Sơn, trên ấy hàng này phong phú, đa dạng lắm, mà giá rẻ trời cho luôn!”

Không thể kiềm được sự tò mò nữa, sáng hôm sau một mình tôi phi lên Lạng Sơn. Tưởng khó tìm, nhưng nào ngờ ở những khu chợ như Kỳ Lừa, Đông Kinh, hay chợ biên giới Tân Thanh loại hàng này muốn mua cả thúng cũng có. Tôi mò đến những gian hàng điện tử ở tầng 1 chợ Đông Kinh. Hỏi mua máy quay camera, hàng chục cái đầu chủ quán đang ngóng trông quay ra hỏi: “Cậu em lại đây, mua hàng loại nào, cỡ nhỏ hay to, có dây hay không dây?”.

Đi đại vào một gian hàng, chị chủ ở đây đã lôi đủ các máy camera lên bàn từ bao giờ. Vừa nói, tay chị ta vừa chỉ vào máy, báo giá luôn: “Đây em này! Loại không dây, bắt được tín hiệu vào tivi khoảng 80-100m, loại này mới nhất đấy, giá cũng chỉ trên 500.000 chút thôi. Còn loại có dây rẻ hơn 100.000đ so với loại không dây. Loại này bất tiện lắm, phải ròng dây từ máy quay đến nơi xem, mà cũng chỉ được 40m là tối đa.

Thật khâm phục công nghệ của Trung Quốc, chỉ vài sợi dây điện nhỏ, mấy con vi mạch tí xíu... mà có thể biến thành camera quay phim hẳn hoi. Con camera không dây loại siêu nhỏ ở đây chỉ bằng đầu ngón tay cái, cực kì đơn giản. Nhưng đáng sợ hơn chúng có thể được cài vào cúc áo, quay lén bất cứ chỗ nào cũng đựơc, có trời mới phát hiện ra! Xem hàng thỏa thích, rồi tôi cũng trả với giá quá bèo để đi. Nhưng nếu có ý mua hàng thực thì chúng ta có thể mang hàng về nhà với giá chỉ bằng 2/3, hoặc có thể là 1/2 giá chủ quán đã chào ở trên.

ĐA PHẦN ĐƯỢC SỬ DỤNG VÀO MỤC ĐÍCH XẤU
Qua sự tìm hiểu, thăm dò ngay chính những người bán hàng ở đây thì tôi được biết, đa phần khách mua máy là người trẻ tuổi, ở nơi khác đi du lịch, có tính hiếu kì thấy rẻ nên mua chơi. Còn công ty, cơ quan lớn, hay những gia đình giàu có thường mua loại camera theo dõi chính hãng có giá từ 2-3 triệu/chiếc trở lên. Vì giá quá rẻ nên nhiều người (thậm chí là sinh viên) có thể mua được loại hàng này. Nếu mua một chiếc máy siêu nhỏ dạng này về cũng chẳng có gì đáng kể. Nhưng điều đáng cảnh báo là ở chỗ, những chiếc máy này thường được thanh, thiếu niên sử dụng vào mục đích không lành mạnh. Trên một số trang websex... hay một số blog “bẩn” gần đây thường có những hình ảnh, đoạn phim sex, phim tự chế quay lén cảnh sinh hoạt đời thường.

Quả thực, với sự nhỏ, gọn thì những tay chơi lạc loài khi quay bằng loại camera siêu nhỏ này sẽ có độ an toàn rất lớn, không bị đối phương phát hiện. Có thể tường thuật trực tiếp các đối tượng cùng hành động ở mọi lúc mọi nơi, thời lượng thì vô hạn. Thực tế đã cho thấy, đích ngắm của những tay quay phim lén, mà trong đó có thể D. sẽ trở thành thành viên, là những quán cafe, buồng tắm, WC công cộng... Thậm chí có thể có những cảnh ướt át trong nhà nghỉ, phòng riêng... Qua những gì tôi đã mắt thấy tai nghe thì quả thực loại máy này khi tiêu thụ không hề gặp phải một sự kiểm tra, kiểm soát nào từ phía các cơ quan chức năng. Tại các điểm bán hàng, người bán kẻ mua có thể tự do cầm máy quay người khác, trình chiếu hình ảnh lên tivi, nhưng chẳng có ai nhắc nhở.

Sự xuất hiện của loại máy camera siêu nhỏ, kẻ xấu lợi dụng vào những mục đích đen tối. Nhưng để hình ảnh, đời tư, thân thể, cảnh yêu đương, ướt át... của mình không vô tình lên mạng, không để mình trở thành những diễn viên phim sex lâm li bất đắc dĩ thì mọi người (nhất là phụ nữ, những đôi yêu nhau) hãy tuyệt đối cảnh giác tại những nơi công cộng, nhà tắm, nhà vệ sinh, phòng riêng.

D. Hải - D. Dũng

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2007

Nghề chơi cũng lắm mưu cao

Các cô gái điếm của thành phố Mombasa thuộc Kenya (Africa) đồng quyết định từ bỏ thường phục hàng ngày để mặc trang phục truyền thống của đạo Hồi khi đi “làm việc”.

Bộ trang phục của phụ nữ đạo Hồi che toàn bộ phần thân và đầu, được người bản xứ gọi là buibubi - Nhật báo Ba Lan Gazeta Wyborcza đưa tin của BBC trong ngày 12/07/2007.

Phụ nữ Hồi giáo - Thế này thì làm sao phân biệt ai khác ai.

Cuộc “cách mạng” đổi mới y phục này của các cô gái điếm đang làm những người Hồi giáo nổi giận.

- Tôi cảm thấy dễ chịu hơn trong bộ buibubi vì được nhìn nhận có phẩm giá hơn. Tôi cũng có thể qua mặt cảnh sát để không bị bắt giữ. Tôi phải kiếm tiền bằng một cách nào đó – Một cô gái điếm trong bộ buibubi nói với phóng viên vào một buổi tối trên phố.

Một cô khác nhận xét rằng buibubi có thể che giấu được mình là ai. – “Tôi biết mình tội lỗi nhưng tôi bắt buộc phải như thế” – Cô gái nói.

Cô cũng cho hay rằng, đa số khách làng chơi là dân địa phương thành phố Mombasa. Họ dễ dàng nhận ra phụ nữ của nơi này hơn từ bộ buibubi .

Giới phụ nữ Hồi giáo đang phẫn nộ khi các cô gái điếm mặc bộ quần áo truyền thống chung dành cho họ.

“Buibubi đã bị đánh mất vẻ đẹp và uy tín của mình. Tôi xấu hổ tới mức đôi khi muốn lột bỏ và vứt đi bộ y phục đang mặc” – Mariam Salma, một phụ nữ của thành phố phát biểu.

Một số phụ nữ Hồi giáo thì khẳng định, phần lớn gái điếm không xuất phát từ Mombasa. – “Thậm chí đây không phải là gái đạo Hồi. Đa số họ đến từ Somalia và Ethiopia. Họ ăn bận y phục của chúng tôi để lẩn tránh sự ô nhục”- Asha Hussein nói.

Các nhà lãnh đạo Hồi giáo thì đang gây sức ép lên các nhà chính trị để có chính sách thích ứng.

Họ cho rằng, y phục của phụ nữ đạo Hồi làm thuận lợi cho gái điếm lẫn lộn vào đám đông phụ nữ bình thường, nhất là trong đêm tối với màu đen. Nhờ vậy mà cảnh sát rất khó phát hiện.

Không phải đây là lần đầu tiên các cô gái điếm Hồi giáo sử dụng phương pháp này. Trong những năm 90 họ đã có lần làm như vậy, nhưng họ đã bị các tổ chức đạo Hồi săn bắt được và bị phạt bằng đánh roi trước mặt công chúng.

Tuy nhiên giờ đây họ muốn chính nhà nước phải can thiệp. – “Chúng tôi không có quyền bắt giữ những cô gái đó mà thuộc về chính quyền” - Sheikh Muhammad Khalifa, thầy tế Hồi giáo nói – “Thật là buồn khi những nhà chính trị làm ngơ trước vấn đề này”.

Theo Sheikh Muhammad Khalifa tình cảnh này tiếp diễn sẽ rất bất ổn vì nhiều phụ nữ Hồi giáo bị ngộ nhận là gái điếm.

Việt Nam, nghề mãi dâm từ sau năm 1975 và đặc biệt từ thời “Đổi Mới” phát triển với mức tăng trưởng chẳng kém gì chỉ số của GDP, nhanh rộng, phổ biến từ thành thị đến nông thôn, từ cao cấp (Call Girls) đến bình dân. DCVOnline cũng đã có lần đưa tin về dịch vụ “gái chờ” dọc các đường quốc lộ 1.

Trên một số đường phố và con hẻm “truyền thống” của Hồ Chí Minh (Sài Gòn cũ) như Lê Quý Đôn, Công Chúa Huyền Trân (bên hông vườn hoa Tao Đàn), Nam Kỳ Khởi nghĩa (Công Lý cũ, đoạn gần Thư viện Quốc gia và Dinh Độc lập), Lý Thường Kiệt (đoạn gần trường đại học bách khoa)… các cô gái ăn sương đứng đầy dọc vỉa hè khi trời tối. Thấy động, tức là có tín hiệu công an "ăn đêm", thì ngay lập tức, những chiếc xe gắn máy đậu “bí mật” gần đó tấp vào lề và các cô gái nhảy phóc lên xe mất hút, để rồi quay lại chỗ cũ sau một thời gian nào đó hoặc trên những con đường "nóng" khác. Dịch vụ này người trong nước nói là “điếm di động”.

Ai bảo áo dài không hấp dẫn?

Nếu biết được tin này, các cô gái điếm Việt Nam khỏi cần “di động”, cũng làm cách mạng như các cô gái Hồi giáo, không mặc thường phục mà bận chiếc áo dài thướt tha thì không biết phản ứng của dư luận sẽ ra sao?

Nguồn: Gazeta.pl, ngày 12/07/2007.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2007

Áo Quần "Đốt Nóng" Giảng Đường

Áo hai dây, váy ngắn, quần bò cạp trễ... là sở thích của một số nữ sinh thời nay khi đến giảng đường. Trang phục “nóng” ấy khiến bao người “ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái”.

Trường học nào cũng đều có nội quy về trang phục của sinh viên. Khi tới giảng đường, trang phục phải đảm bảo kín đáo, gọn gàng để thuận lợi cho các hoạt động học tập và vui chơi. Nếu cá nhân sinh viên nào vi phạm sẽ phải hứng chịu những hình thức từ nhắc nhở đến phạt cảnh cáo.

Đây là những quy định bình thường và dễ dàng thực hiện vì ít ra họ đã không phải mặc đồng phục cả tuần như hồi còn là học sinh trung học. Tuy nhiên, với một số nữ sinh viên “chịu chơi” lại khác. Quy định này của nhà trường tỏ ra hà khắc với bản thân họ. Rời xa cách ăn vận họ ưa thích là cả một vấn đề. Thế nên họ chỉ thực hiện nó khi để đối phó còn sau đó họ lại trở về với cách ăn vận của “chủ nghĩa cá nhân” họ.

Hồng Vân - cô sinh viên được các bạn trong lớp gán cho biệt danh “ăn chơi” nhất khoa Xuất bản - Học viện Báo chí tuyên truyền không nằm ngoài những sinh viên ấy. Quê Vân ở TP Vinh (Nghệ An). Bố mẹ đều là công nhân một nhà máy nhưng cách ăn mặc của Vân thì chẳng khác nào một cô gái nhà giàu Hà thành đúng điệu.

Biết rõ quy định của trường phải mặc trang phục kín đáo nhưng Hồng Vân rất ít lần thực hiện được điều đó. Vân là người sính diện áo hai dây và quần bò cạp trễ. Vân vẫn mặc áo hai dây đến giảng đường nhưng trong cặp của Vân luôn có thêm một chiếc áo sơ mi trắng. Mỗi khi đến tiết học của thầy cô giáo nào hơi nghiêm là Vân lại lấy chiếc sơ mi đó khoác lên chiếc áo hai dây ở trên người. Vậy là mọi việc đều ổn.

Bạn bè trong lớp nhiều lần phải phá lên cười vì sự cuống cuồng đối phó của Vân mỗi khi gặp thầy cô “khó”. Thấy Vân phải khốn đốn thay ra thay vào nên khuyên Vân chịu khó mặc một sơ mi khi đến lớp nhưng Vân cười cười nói: “Mặc thế quen rồi, phải mặc kín cổng cao tường thì khó chịu lắm. Các ông bà trong lớp thông cảm cho”.

Thu Hòa, khoa Âm nhạc - Đại học Văn hóa Hà Nội thì lại phải thường áp dụng một mánh khóe khác để đối phó với nội quy cứng nhắc của trường mình bằng cách Hòa luôn mang một bộ đồ được cất trong một chiếc túi giấu ở hộp chứa đồ của chiếc xe máy. Sáng và chiều về, Hòa vẫn được ăn mặc “đúng với style của mình” là áo thun bó sát người và váy ngắn. Chỉ có thời gian trên lớp là Hòa phải cố diện những bộ quần áo “đứng đắn”. “Mất thời gian thật đấy, nhưng lại được thoải mái và đẹp” - Hòa nói.

Khác với hai trường hợp trên, Mai - sinh viên khoa Phát thanh, Cao đẳng Truyền hình tuy không dám diện những trang phục sexy ở trên lớp nhưng lại thoải mái mặc nó ở lớp học thêm tiếng Anh buổi tối. Là lớp học thêm nên không phải tuân thủ nội quy nào nên Mai có thể diện “tất tần tật” những kiểu trang phục mình thích như: Áo hai dây, váy ngắn, quần cạp trễ hở hang… mà không sợ ai nhắc nhở hay nguy cơ ngồi viết kiểm điểm cá nhân và nếu có lời bình phẩm gì thì cũng chẳng đáng bận tâm.

Bình - sinh viên Đại học Ngoại ngữ Hà Nội kể: Trên lớp mình cũng có vài cô nàng đỏng đảnh. Cách ăn vận của các nàng thì thật kinh khủng, có hôm mình mong có cái lỗ để chui ngay xuống đất mà trốn. Nhóm đó cứ như là thay phiên nhau diễn những kiểu áo thiếu vải như áo hai dây, áo thun bó ngắn như bikini. Nhiều lần bị thầy cô nhắc nhở, kể cả việc đã từng bị gọi lên khoa viết bản kiểm điểm nhưng họ vẫn cứ chứng nào tật nấy.

Khánh - Sinh viên Đại học Quốc gia phàn nàn: Cô bạn Lan ngồi bàn trên mình rất hay diện áo ngoài và áo lót trong màu tương phản đến lớp khiến lũ con trai bọn mình không tài nào tập trung nghe giảng được. Bọn mình đã tế nhị nhắc nhở, nhưng cô nàng vẫn thản nhiên nói cùn: “Tớ có mặc hở hang gì đâu, vẫn kín đáo đấy chứ. Các cậu không nhìn và suy diễn thì tớ mặc thế chả có vấn đề gì”.

Bác Chính - một phụ huynh có con đang học lớp 12 trường Kim Liên bày tỏ: Bác biết con gái mình cũng hay mặc quần áo hơi thiếu vải đến lớp. Đã nhiều lần nhắc nó nhưng nó chỉ hạn chế đi chút ít. Nhưng phải công nhận một điều, mặc thế trông con bé đẹp hơn rất nhiều. Và bạn bè của nó đứa nào cũng thế cả, không lẽ lại cấm nó. Mà thực ra, kết quả học tập mới của nó mới là điều bác đáng chú ý nhất.