Thứ Bảy, ngày 29 tháng 9 năm 2007

Sao "Ta" Đua Sao "Tây" Cởi Chuồng

Như một xu hướng tất yếu của thời đại, nhiều nghệ sĩ từ trẻ đến già, từ Đông sang Tây không giấu giếm ý muốn khoác lên mình tấm áo “sexy”. Họ được hai chữ “nổi danh” còn người xem được một phen “mãn nhãn”.

Sexy = Nude = Hở
Để chứng minh mức độ sexy của bản thân, các sao của bầu trời Tây thường chọn cho mình một phương thức khá táo bạo đó là “nude”.

Chẳng phải bị chụp lén, quay lén, các nghệ sĩ giờ tự nguyện phơi bày cơ thể của mình trên báo, phim ảnh với những lý do vô cùng “hợp lý”: muốn giữ lại khoảnh khắc có bầu của Britney Spears hay Maggie Q, hay kỉ niệm sinh nhật lần thứ X, Y, Z của bản thân và cả đặc biệt như Daniel Radcliffe, nude trên sân khấu để chứng tỏ “mình đã lớn, thoát được cái bóng của Harry Potter”.

Tần suất xuất hiện những bức ảnh “mời chào” này dày đặc trên các tờ báo Tây rồi những thông tin câu khách như “diễn viên A, B sẽ nude trong bộ phim sắp tới” xuất hiện nhanh nhản. Chưa bao giờ, showbiz quốc tế lại nhộn nhịp “tình nguyện viên nude” như thời điểm hiện tại.

Tây rồi lại sang Đông. Châu Á luôn tỏ ra mình không bao giờ kém cạnh các bạn đồng nghiệp, rằng ta đây đang theo kịp thời đại.

Daniel Radcliffe chụp ảnh nude để quảng bá cho vở kịch đầu tay Equus của mình.

Hàn Quốc - đất nước đi đầu trong phong trào showbiz châu Á cũng đã tự sexy hóa đội ngũ diễn viên ca sĩ của mình.

Mấy năm trước xem phim Hàn Quốc, cao trào của tình yêu đôi lứa cũng chỉ dừng lại ở chữ "kiss" (hôn), nhẹ nhàng mà làm mê đắm con tim của hàng triệu người yêu phim Châu Á. Nhưng mọi thứ có vẻ cần thay đổi để theo kịp trào lưu gợi cảm chóng mặt của thế giới. Phim Hàn Quốc giờ mạnh bạo hơn, áp dụng triệt để kĩ thuật “khoe thân” để thu hút khán giả đến rạp.

Mỗi bộ phim mới là một bước tiến mạnh bạo của diễn viên cũng như đạo diễn Hàn Quốc đến ngưỡng cửa “sexy”. Scarlett Letter với rất nhiều cảnh khỏa thân của diễn viên nữ chính Lee Eun-ju, những cảnh âu yếm tình tự chỉ thấy trong phim "Tây” ở Tuyết tháng Tư, Scandal, Happy End và Hypnotized…

Rồi đến đội ngũ ca sĩ từ nam đến nữ đều có thể “đốt cháy” sân khấu với những trang phục siêu ngắn, siêu mỏng và những vũ điệu bốc lửa, đầy gợi tình giống như Lee Hyori, Ivy, Chae Yeon hay Bi, Se7en, Kang Ta…

Phim Scarlett Letter với rất nhiều cảnh khỏa thân.

Còn ở Việt Nam, các nghệ sĩ cũng muốn chứng tỏ mình có thể sexy không khác gì các diễn viên, ca sĩ nước ngoài. Xuất hiện trên sân khấu với những chiếc váy ngắn “kinh hồn”, hở trên hở dưới, rồi những phát ngôn gây sốc kiểu: “tôi muốn trở thành biểu tượng sexy" hay "muốn trở thành biểu tượng sexy mà không được", rồi "tôi sexy từ trong máu”...

Phim Việt, một hành trình dài để thoát khỏi những ngượng nghịu khi phải đóng cảnh “sex”. Giờ các diễn viên có thể sẵn sàng “nude”, “cởi”, “hở” vì… nghệ thuật mà không phải đắn đo suy nghĩ.

Sexy xấu hay không xấu?
Tạo hóa ban cho con người những đường cong tuyệt mĩ, nếu biết khai thác chúng một cách khéo léo sẽ tạo cho nữ diễn viên, ca sĩ một phong cách sexy mà không hề gây phản cảm cho khán giả.

Ở phương Tây, khi chụp ảnh nude bao giờ các nghệ sĩ và các nhiếp ảnh gia cũng tạo cho mình một phong cách riêng, vừa quyến rũ lại độc đáo, không quá “thô tục”. Ảnh của Britney hay Christina Aguilera trên các tờ tạp chí của Mĩ rất cuốn hút khiến cho người xem phải trầm trồ khen ngợi, trông họ chẳng có gì là đang “phơi bày” một cách vô tội vạ.

Châu Á thì Lee Hyori là một ví dụ, cô trở thành biểu tượng “gợi cảm” của phụ nữ Hàn Quốc, với những vũ điệu bốc lửa và phong cách ăn mặc quyến rũ. Làn da nâu bóng và thân hình chắc khỏe, cô đánh đổ hình tượng những thiếu nữ mong manh yếu đuối, mang lại cho nhạc Hàn một làn gió mới. Sau Lee Hyori, có một loạt các diễn viên ca sĩ bắt chước phong cách sexy của cô và cũng đã được khán giả rất yêu mến như Ivy, Chae Yeon, Mina..

Phim Việt Nam bây giờ cũng không "tiếc" vài cảnh đóng nóng bõng (trong phim Đẻ mướn).

Thực ra “gợi cảm” hay “sexy” chỉ là hình tượng được các ca sĩ diễn viên dựng lên để đem lại tên tuổi cho mình. Trong một năm tính ra có đến hàng chục nhiều khi lên đến hàng trăm những cuộc bầu chọn lớn nhỏ dành cho ca sĩ, diễn viên gợi cảm nhất từ Hàn Quốc, Trung Quốc đến Anh, Pháp, Mỹ… Tuy nhiên, mỗi người có cách nhìn về sexy rất riêng, nên nhiều khi với người này đó là đẹp, là quyến rũ nhưng với người khác đó là “chướng tai, gai mắt”.

Điển hình như gần đây Lee Hyori đã bị báo chí chỉ trích là ăn mặc kiệm vải cùng những màn nhảy múa đầy khơi gợi nhưng với các fan hâm mộ họ khẳng định: “Chúng tôi thích phong cách hiện tại của Lee Hyori”.

Nhiều người cho rằng phong cách ăn mặc của Thu Minh - cô ca sĩ từng tuyên bố: "Sexy là thương hiệu của tôi", và cũng khối người cho đó là “dung tục” không phù hợp với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam.

Ca sĩ Thu Minh từng tuyên bố: "Sexy là thương hiệu của tôi".

Diễn cảnh sex trong phim là cả một nghệ thuật chứ không hề rẻ tiền như mọi người vẫn nghĩ. Để có được những cảnh yêu đương ngọt ngào, và những giây phút thăng hoa cảm xúc trên màn ảnh các diễn viên đều phải hết mình hi sinh vì nghệ thuật. Chỉ cần một lỗi nhỏ, chúng sẽ phá vỡ một câu chuyện tình hay phá hỏng một bộ phim, tệ hơn nữa là hạ thấp tài năng của người nghệ sĩ.

Có thể khẳng định rằng để “sexy” cũng dễ chút nào, không phải cứ “nude” cứ “hở” là sexy.

Những Chuyện Tình của Thành Long

Thành Long từng nói: “Tôi phong lưu, nhưng không phải là kẻ hạ lưu” hoặc “Tôi đa tình nhưng không phải là kẻ gạt tình” và những người con gái xuất hiện trong cuộc đời của Thành Long có thể nói… vô số kể!

Vào ngày 7 tháng 4 năm 1954 tại Hong Kong, một bé trai bụ bẫm đã ra đời, được đặt tên là Trần Cảng Sinh. Cậu bé lớn lên rất khỏe mạnh, được người cha dạy môn võ Hồng quyền.

Lớn thêm được mấy tuổi, cậu tỏ ra là một đứa trẻ có cá tính và rất gan lì, khiến cha cậu phải đưa cậu tới một trường học nghề. Năm 1979, mọi người bắt đầu biết đến một tài năng võ thuật có đôi mắt nhỏ và cái mũi to tên Thành Long. Suốt 28 năm sau đó, mọi người không chỉ quen thuộc với tài năng võ thuật, mà còn biết đến một khả năng khác nữa của anh ta là... quen nhiều bạn gái!

Vào nghề biểu diễn và thành tài
Năm bảy tuổi, cậu bị cha đưa đến Học viện Hí kịch Trung Quốc, và được thầy giáo đặt cho nghệ danh là Nguyên Lâu.

Nhưng chỉ hai tháng sau, Nguyên Lâu đã muốn thôi học. Bố cậu là một người Sơn Đông mạnh mẽ và nghiêm khắc nên nhất quyết buộc con trai phải theo ý mình.

Nửa năm sau, với vở kịch Đại tiểu hoàng thiên bá, Nguyên Lâu lần đầu tiên được diễn kịch. Trong khóa học của cậu, có rất nhiều bạn đồng môn vì không chịu được cực khổ đã phải bỏ học. Kết thúc khóa học mười năm chỉ còn lại duy nhất một mình cậu.

Sau đó, cha mẹ của Nguyên Lâu di cư sang châu Âu. Lúc đó cậu 15 tuổi, làm công việc hướng dẫn võ thuật. Mẹ cậu đã rất nhiều lần khuyên không nên tiếp tục làm nghề đóng kịch nữa nhưng cậu vẫn kiên trì theo con đường mình đã chọn để hy vọng một ngày nào đó sẽ được làm chỉ đạo võ thuật.

Không lâu sau, một số đạo diễn phát hiện ra tài năng của Nguyên Lâu và anh bắt đầu công việc trợ lý chỉ đạo võ thuật.

Trong một lần hợp tác làm ăn, cậu gặp Tần Tường Lâm và kết làm bạn hữu, đồng thời quen với anh em Trần Tự Cường. Khi trở thành diễn viên chính, cậu đổi tên thành Trần Nguyên Long.

Năm 17 tuổi, Nguyên Long tham gia bộ phim Tân tinh võ môn và không ngờ làng điện ảnh Trung Quốc đã có một ngôi sao mới. Từ đó anh đổi tên là Thành Long.

Năm 1979, đạo diễn Viên Hòa Bình - một bậc thầy phim võ thuật đã mời Thành Long hợp tác trong phim Xà hình điêu thủ và phim này đã gặt hái được thành công vang dội. Đến phim Túy quyền, Thành Long đã khẳng định tên tuổi của mình với thế giới.

Thành Long luôn tự mình đóng những pha hành động nguy hiểm mà không cần người đóng thế. Trên người anh, từ đầu đến chân không chỗ nào là không có vết sẹo. Ngày 7/9/1975, Thành Long bị một tai nạn ngoài ý muốn và nguy hiểm đến tính mạng trong khi đang quay bộ phim Long huynh hổ đệ.

Trải qua một cuộc phẫu thuật, nghỉ được một ngày, anh được chuyển đến một bệnh viện ở Mỹ để kiểm tra lại toàn bộ cơ thể. Mất rất nhiều máu, huyết áp hạ rất thấp, vậy mà anh hồi phục rất nhanh, nằm ngoài dự đoán của bác sĩ.

Ngày 7 tháng 4 năm 1983, nhân kỷ niệm lần sinh nhật thứ 29 của Thành Long, Lâm Phụng Kiều đã vui vẻ cắt bánh cùng Thành Long. Đây là lần đầu tiên, hai người xuất hiện trước công chúng với tư cách là hai “kẻ yêu nhau”, nhưng trên thực tế, Lâm Phụng Kiều đã sinh ra cậu con trai của Thành Long - Tổ Danh vào năm 1982…! Con trai của Thành Long là Tổ Danh, 3 tuổi.

Thành Long, Lâm Phụng Kiều.

Một ngày năm 1981, Thành Long đã gặp và làm quen với Lâm Phụng Kiều tại một tiệm cơm. Tháng 5 năm 1981, Lâm Phụng Kiều đến Hong Kong nghỉ đúng lúc Thành Long cũng đang có mặt tại đây.

Trong một cuộc trả lời phỏng vấn, hai người gặp lại nhau. Hôm đó, Thành Long nói thao thao bất tuyệt, còn Lâm Phụng Kiều thì yên lặng ngồi nghe. Thành Long nói: “Tôi làm không có thời gian để yêu! Mỗi ngày có bốn vệ sĩ đi cùng, tối đến họ ngủ trong phòng, tôi ngủ ở ghế sofa. Có ai thích yêu một người như vậy không?”.

Lâm Phụng Kiều đáp: “Giữa nam, nữ còn cần có duyên phận nữa”. Nhân lúc Lâm Phụng Kiều đi rửa tay, Thành Long nói với nhà báo: “Cô ấy đẹp và dịu dàng hơn so với những gì tôi tưởng tượng”.

Còn trả lời câu hỏi có ấn tượng gì về Thành Long, Phụng Kiều nói: “Anh ấy là một người rất tốt, rất chín chắn, không kiêu ngạo, giỏi võ thuật mà lại còn say mê điện ảnh. Thật là rất khó có người như vậy”.

Tháng 12 năm đó, con trai của Thành Long - Tổ Danh ra đời nhưng Thành Long giấu kín sự việc này. Tháng 4/1986, phóng viên tạp chí Minh Châu vô tình gặp Lâm Phụng Kiều tại một quán ăn trong Công viên Hải Dương đang ngồi cùng hai người phụ nữ và hai đứa bé, trong đó một bé giống Thành Long như đúc.

Khi biết được phóng viên báo chí đang giữ những tấm ảnh này, Thành Long yêu cầu không đăng báo, lo việc công khai sẽ ảnh hưởng đến Tổ Danh.

Về chuyện này, Thành Long thú nhận: “Khi bạn gái tôi (Lâm Phụng Kiều) có thai, tôi nghĩ mình chưa kết hôn thì sao để cô ấy trở thành một bà mẹ được. Tôi lại thường xuyên đi đóng phim, không thể chăm sóc cho gia đình mà công việc lại khá nguy hiểm. Vì thế, tôi đề nghị cô ấy phá thai nhưng…”.

Nghe người khác nói rằng Tổ Danh rất muốn anh đến đón nó sau giờ tan học, một hôm Thành Long dành một chút thời gian rảnh rỗi đến trường để đón con, nhưng đến khi tất cả học sinh ở trong trường ra về hết mà vẫn không thấy Tổ Danh đâu.

Về sau khi hỏi Tổ Danh, cậu bé trả lời rằng: “Bố ơi, trường mà bố đợi là trường tiểu học, nhưng con đã lên trung học rồi mà”.

Những mối tình tai tiếng
Một lần, Thành Long chỉ vào tấm hình chụp một cô gái và cho phóng viên biết: “Đây là bạn gái đầu tiên của tôi”.

Đó là một cô gái khoảng 15 tuổi, tết bím nhỏ, mắt to, khuôn mặt tròn trịa, có một vẻ đẹp thuần khiết. Anh chỉ vào một bức hình khác: “Đây là bạn gái thứ hai của tôi”. Anh thú nhận: “Các cô gái tự động đánh nhau vì tôi”.

Anh cũng bộc lộ rằng: đã từng có vị hôn thê là người Hàn Quốc, sắp kết hôn nhưng… vì Thành Long ngày càng nổi tiếng nên cuộc tình này cũng theo gió bay đi.

Tiếp đến, anh quen với một cô gái người Mỹ. Để Thành Long có thể nói tiếng Anh một cách sành sỏi, cô ấy không cho người khác nói tiếng Hoa với anh, còn xen cả vào việc của anh. Anh không còn nhẫn nại với cách xử sự của cô ấy và hai người đã chia tay nhau.

Đến tháng 12/1978, anh đã yêu một diễn viên tên là Mễ Tuyết, người đóng vai Hoàng Dung trong bộ phim ăn khách Thần điêu đại hiệp.

Minh tinh Mễ Tuyết.

Hồi đó, phải sang Đài Loan đóng phim, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại về để nói chuyện với Mễ Tuyết. Khi có người trở về Hong Kong anh đều nhờ gửi cho Mễ Tuyết hai gói đậu đỏ ngào đường - thứ quà vặt Mễ Tuyết rất thích ăn.

Mãi 27 năm sau, trong một lần phỏng vấn, Thành Long mới thẳng thắn nói rằng: “Nếu trước đây biết suy nghĩ thì tôi đã lấy Mễ Tuyết, Đằng Lệ Quân hay rất nhiều người khác rồi. Tiếc là tôi chỉ biết ngoảnh mặt bỏ chạy thôi”.

Thành Long và Đằng Lệ Quân yêu nhau năm 1979. Tháng 2 năm đó, Đằng Lệ Quân dùng hộ chiếu giả nhập cảnh vào Nhật nên bị trục xuất. Cô liền bay sang Los Angeles học tập! Tháng 12 cùng năm, Thành Long đến đó quay phim và gặp Đằng Lệ Quân.

Anh hay đến công viên chạy bộ với Lệ Quân vào buổi sáng, khi rảnh thì đến ăn tối với cô. Nhưng Lệ Quân lại chỉ xem Thành Long như em trai vì anh thua cô hai tuổi. Tháng 5 năm 1995, Đằng Lệ Quân tạ thế ở nơi đất khách quê người. Lúc đó Thành Long mới thẳng thắn thừa nhận rằng hai người đã từng yêu nhau.

Năm 1981, người con gái quan trọng nhất đời Thành Long là Lâm Phụng Kiều xuất hiện. Cô là người sống bên cạnh anh suốt đời, nhưng hoàn toàn không làm thay đổi được bản tính của anh.

Năm 1985, khi đóng phim Long huynh hổ đệ, Thành Long có tình cảm riêng với Quan Chi Lâm. Tháng 11 năm đó, có người tận mắt thấy Thành Long và Quan Chi Lâm hôn nhau trong xe.

Đó là lần Thành Long lên máy bay bay từ Hong Kong sang Philippines, Chi Lâm đi tiễn nên… có hôn một cái! Dù yêu Thành Long, cô vẫn khẳng định: “Tôi và anh ấy sẽ không có tương lai, không có kết quả”.

Minh tinh Quan Chi Lâm.

Tháng 10-1999, trong giới giải trí đồn hà rầm tin Ngô Ỷ Lợi (Elaine) chưa kết hôn đã có thai, mà Thành Long chính là cha của đứa nhỏ. Cuối cùng, Ỷ Lợi đã thừa nhận đứa con trong bụng là của Thành Long. Nhưng cùng với sự việc “con rơi của Thành Long” nổi lên, mối quan hệ của họ cũng chấm dứt.

Thừa nhận sai lầm
Có lần, từ Singapore về Hong Kong, Thành Long đã mở một cuộc họp báo với giới truyền thông nhằm thanh minh với một thái độ nghiêm túc: “Tôi đã sai. Tôi đã làm sai một việc mà rất nhiều đàn ông trên thế giới hay làm sai. Tôi có thể nói đó là sự ham chơi nhất thời.

Tôi xin lỗi gia đình tôi, nhưng tôi cũng đau khổ… Cô ấy (Lâm Phụng Kiều) luôn ủng hộ tôi suốt bao nhiêu năm nay và bây giờ cũng vẫn ủng hộ tôi. Vợ tôi đã tha thứ cho tôi, con trai cũng đã hiểu cho tôi. Xin mọi người tha thứ, xin đừng làm phiền họ…

Nếu như đứa bé là con của tôi, tôi nhất định sẽ có trách nhiệm với nó. Sau khi đứa bé ra đời, cũng đừng quấy rối nó, hãy để cho nó có tuổi thơ êm đẹp…”.

Ngày 9 tháng 11 năm 1999, “con gái của Thành Long” cất tiếng khóc chào đời, được đặt tên là Ngô Trác Lâm (Etta), do Ngô Ỷ Lợi tự nuôi dưỡng.

Minh tinh Ngô Ỷ Lợi.

Để con gái không phải sống trong cảnh bị làm phiền bởi giới săn tin, Ngô Ỷ Lợi đã chuyển đến Thượng Hải từ tháng 6/2002. Etta hoạt bát hiếu động, dù không được gặp cha nhưng tính cách lại giống Thành Long y hệt. Giờ Etta đã tám tuổi, năm học này lên lớp ba.

Sau đó, tin đồn thất thiệt về Thành Long đã giảm hẳn. Nhưng đến tháng 4 năm 2001, khi đóng chung với Chương Tử Di trong bộ phim Giờ cao điểm II, lại có tin đồn anh đánh nhau với con trai Tổ Danh để tranh giành bạn gái.

Có tin đồn là Tổ Danh và Chương Tử Di cãi nhau một trận tại Mỹ. Thế rồi, vào ngày 7 tháng 4, trong tiệc mừng sinh nhật lần thứ 47 của Thành Long, Chương Tử Di lại xuất hiện, đút nho cho Thành Long ăn, còn đưa tay hứng những hạt nho mà Thành Long nhả ra.

Minh tinh Chương Tử Di.

Cô không mua quà tặng cho Thành Long, xem mình chính là một món quà. Thành Long nắm tay, ôm eo Tử Di… Hôm đó không ít người đã chúc mừng anh, kể cả đàn chị Mai Lan Phương, nhưng mọi chú ý đều đổ dồn về phía Chương Tử Di…

Phim Ướt Át Có Lôi Cuốn Khách (?)

Bộ phim Last Tango In Paris của đạo diễn người Ý Bernardo Bertolucci.

Các nhà làm phim có mạnh dạn thêm vào những cảnh nóng bỏng để thu hút khán giả đến rạp hay không? Câu trả lời đối với điện ảnh Hollywood là: Không!

Lịch sử kiểm duyệt "cảnh
nóng" ở Hollywood...

Khác với suy nghĩ của nhiều người cho rằng phim ảnh Hollywood tràn ngập những cảnh gợi cảm nóng bỏng, thời kỳ đầu tiên của nền điện ảnh này nghiêm cấm tất cả những cảnh nóng bỏng, khoả thân và bạo lực. Hội đồng kiểm duyệt được hình thành với những luật lệ rất nghiêm khắc.

Chính điện ảnh châu Âu đã gây ảnh hưởng lớn đến vấn đề kiểm duyệt tại Hollywood: Các nhà làm phim đã chứng minh rằng khoả thân và tình dục trên màn ảnh là không đơn giản vì lợi nhuận mà còn là nghệ thuật. Những tên tuổi lớn của diện ảnh châu Âu, mà đáng chú ý nhất là đạo diễn người Ý Bernardo Bertolucci với bộ phim cực kì nóng bỏng (so với thời điểm lúc bấy giờ, một nữ diễn viên khoả thân đi lại trước ống kính) Last Tango In Paris (1972), đã đem đến thay đổi lớn cho điện ảnh.

Thế nhưng các nhà quản lý xã hội không đồng tình để những pha nóng bỏng này xuất hiện trước mặt con trẻ. Ngành công nghiệp Hollywood dần hình thành một hệ thống đánh giá kiểm duyệt với việc phân loại lứa tuổi khán giả được xem phim.

Hệ thống kiểm duyệt trên thế giới

Hầu như các nước có nền điện ảnh tiên tiến đều xây dựng hệ thống kiểm duyệt phim ảnh theo phân loại lứa tuổi khán giả. Các nước châu Á cũng gắt gao về hệ thống kiểm duyệt này. Mới đây Trung Quốc cũng bắt đầu xây dựng hệ thống phân loại khán giả theo lứa tuổi.

Ở Hàn Quốc, hệ thống kiểm duyệt này tương tự như ở Hoa Kỳ nhưng khác một điểm: Ở Mỹ cho phép trẻ em dưới tuổi quy định vào xem nếu có sự đồng ý và giám hộ của phụ huynh hoặc người bảo hộ, còn ở Hàn Quốc thì không. Ở Singapore cũng tương tự, ngoài ra còn có cả mức độ nghiêm cấm dành cho những bộ phim không được nhập cảng vì có nội dung gây tranh cãi.

Hệ thống đánh giá phim ảnh ở Hollywood là một hệ thống do những người tình nguyện sáng lập, được hội điện ảnh Hoa Kỳ và Hội chủ rạp Quốc Gia Hoa Kỳ tài trợ. Nhằm cung cấp cho phụ huynh những thông tin quan trọng về phim ảnh để họ có thể quyết định cho con mình xem hay không. Tiêu chí đánh giá dựa trên chủ đề phim, ngôn ngữ trong phim, hình ảnh trong phim, bạo lực, khoả thân, tình dục và việc sử dụng ma tuý.

Khác nhau gì giữa "cảnh nóng nghệ thuật" và "phim con heo"?

Điểm khác biệt lớn nhất giữa những cảnh "nóng bỏng nghệ thuật" và một phim con heo thông thường chính là nội tâm nhân vật. Chẳng hạn trong phim Last Tango In Paris, nam diễn viên Marlon Brando thủ vai một người đàn ông bị mất vợ bị lôi cuốn bởi những nét đẹp trong trẻo của cô gái xuân thì. Những cảnh ân ái của họ thể hiện sự dồn nén trong cả hai con người, cả nỗi đau lẫn niềm hạnh phúc.

Trong bộ phim Unfaithful, cảnh hạnh phúc êm đềm giữa nữ nhân vật chính và chồng cô đối lập với những cảnh nóng bỏng cuồng si giữa cô và một chàng trai mới quen ngoài đường để cho thấy tâm hồn người phụ nữ rất mong manh, dễ bị "gió cuốn bay" trước những cám dỗ không thể cưỡng lại được. Dĩ nhiên, những cảnh phim này luôn gây tranh cãi kịch liệt, Bởi "nghệ thuật" hay "khiêu dâm" còn tuỳ thuộc vào góc nhìn của người thưởng ngoạn.

Hollywood ngày một "ngán ngẩm" tình dục

Một trong những yếu tố tác động lớn đến sản xuất phim của Hollywood chính là doanh thu. Giới làm phim sẵn sàng làm bất kì điều gì có lợi cho kinh tế cho tác phẩm điện ảnh của mình. Trong khi đó, MPAA (Hiệp hội phân loại đánh giá phim Hoa Kỳ và bỏ phiếu đánh giá) ngày một thắt chặt việc kiểm duyệt và bảo vệ cho con em họ tránh xa tình dục và bạo lực trên phim.

Bộ phim The People vs. Larry Flynt.

Chính vì lẽ đó Hollywood chẳng còn "ham muốn" với việc chêm vài ba cảnh nóng bỏng vào phim vì kiếm thêm chẳng bao nhiêu khách nhưng lại mất đi một lượng lớn khán giả dưới tuổi quy định được vào xem. Các bộ phim gây xôn xao về những pha nóng bỏng đều thất bại thảm hại về doanh thu như Striptease (sau phim này thì sự nghiệp của Demi Moore cũng tuột dốc thê thảm), Showgirls, Crash, The People vs. Larry Flynt, Original Sin và The Brown Bunny.

Các nhà sản xuất phim Hollywood rút ra một chân lý: Khán giả không ra rạp xem phim vì trong phim có cảnh sex. "Họ thấy khó chịu khi xem những pha nhạy cảm này", Giám đốc điều hành đối ngoại của Universal Pictures, Michael Moses phát biểu. Còn nhà làm phim Tom Pollock thì bình luận: "Khán giả xem phim để giải trí, để khóc, để cười, để khiếp sợ chứ không phải để hưng phấn trong chuyện tình dục".

Cách đây 14 năm, Sharon Stone bất ngờ trở thành "quả bom tình dục" khi xuất hiện trong phim "Bản năng gốc", một phim hình sự có những pha nóng bỏng chết người. Mới đây, Sharon Stone nỗ lực tìm lại hào quang xưa khi bắt tay vào thực hiện phần hai bộ phim này, với chiến dịch quảng bá rầm rộ về chuyện cô sẵn sàng khoe hết dù đã gần 50! Thế nhưng khi lần đầu chiếu thử các nhà sản xuất đã quyết định cắt rất nhiều cảnh "nóng" trong phim nhằm có thêm một lượng khách.

"Bản năng gốc 2" không phải là phim duy nhất gần đây bị các nhà sản xuất cắt bớt những cảnh nóng. Cảnh khoả thân của Katie Holmes trong phim "Cám ơn đã không hút thuốc" cũng bị cắt mất khi chiếu. Rất nhiều phim Hollywood đã từ chối việc đưa các scene nóng lên màn bạc.

Các nhà làm phim mới đề cập đến tình dục ở một khía cạnh khác: Giới trẻ đối diện với tình dục ra sao?

Các nhà làm phim độc lập không phụ thuộc vào doanh thu. Họ muốn thể hiện cái tôi và những thông điệp họ ấp ủ lâu nay. Rất nhiều bộ phim của thế hệ đạo diễn trẻ đề cập đến vấn đề tình dục trẻ vị thành niên. Chẳng hạn như phim Me and You and Everyone We Know (2005), nữ đạo diễn Miranda July kể cho khán giả câu chuyện về hai anh em trai 14 tuổi và 7 tuổi "chat sex" với một phụ nữ!

Bộ phim The Dreamers của đạo diễn Bernardo Bertolucci.

Gây chú ý hơn cả là bộ phim The Dreamers (2003) của đạo diễn Bernardo Bertolucci. Xoay quanh cuộc gặp gỡ của một thanh niên Mỹ và cặp song sinh người Pháp ở Paris năm 1968, phim xoay quanh sự khác biệt về chính trị, nghệ thuật và tình dục của giới trẻ Mỹ và châu Âu trong những năm tháng biến động.

Bộ phim gây sốc bởi những cảnh yêu đương rất phóng khoáng giữa 3 nhân vật chính, được quay rất đẹp, ấn tượng, mang nhiều lớp ý nghĩa. Mặc dù các phim này đề cập đến trực tiếp, thẳng thắn về vấn đề tình dục nhưng các nhà làm phim không khai thác yếu tố này để câu khách mà trái lại, họ muốn đánh động xã hội về tình trạng trẻ em ngày nay đang "lớn nhanh" so với tuổi của chúng.

Châu Âu "thản nhiên"

Trong khi Hollywood rất e dè với những pha nóng bỏng vì sợ ảnh hưởng doanh thu thì các nhà làm phim châu Âu chẳng e dè với những cảnh khoả thân và tình dục. Đã rất nhiều khán giả ói mửa lẫn bạo động khi xem một số bộ phim được goi là "nghệ thuật kiểu châu Âu" như: All things fair (1995, đề cử Oscar Phim nói tiếng nước ngoài xuất sắc, xoay quanh một cô giáo quyến rũ cậu học trò 15 tuổi ngay trước mặt chồng mình), The Piano Teacher (2001 - giải Nam Nữ diễn viên chính xuất sắc, xoay quanh một nữ giáo viên dạy dương cầm có "thú vui thể xác" khác thường với những nam học sinh của mình)...

The Piano Teacher.

Đối với các nhà làm phim châu Âu, dường như khoả thân và những cảnh ái ân chỉ đơn thuần là một cuộc sống đời thường được lên phim, không nhằm mục đích câu khách hay thương mại. Hiển nhiên như nó phải diễn ra. Ở một tầm cao hơn, nó phản ánh tâm trạng con người, những trăn trở trong cuộc sống, những giằng xé, đau khổ và hạnh phúc.

Châu Á không còn e dè

Với điện ảnh châu Á, nhìn tình dục với góc độ vừa nóng bỏng, vừa gai góc. Châu Á không còn e dè và nhiều ẩn số về nét đẹp xác thịt. Sự nóng bỏng ấy không xấu xa, không thấp hèn. Nhưng nếu nhìn ở góc độ khe khắt, những hình ảnh thừa da thiếu vải đó đang làm mất dần đi giá trị độc tôn từ trước đến nay của người châu Á: Sự kín đáo. Điện ảnh Hàn Quốc trong vài năm gần đây được xem là tiêu biểu trong trào lưu khai thác "cảnh nóng".

Nhưng sự khai thác tình dục trong phim Hàn táo bạo đến mức choáng váng. Có cả những bộ phim mà tình dục được lạm dụng đưa vào không chút dè dặt, cùng với một cốt chuyện hết sức suy đồi: Một cô gái đi tìm niềm vui xác thịt bên một anh chàng, cuối cùng là để... có cảm giác mới hơn, kinh nghiệm hơn cho mối quan hệ của cô với người bạn trai trước.

Bộ phim Untold scandal.

Anh chàng diễn viên điển trai của phim "Chuyện tình mùa đông" gây xôn xao trái tim của các thiếu nữ Nhật, Hàn... trong bộ dạng hiền từ, cặp kính cận, nụ cười trìu mến nhẹ nhàng, nay thoát xác trong Untold scandal. Giới báo chí Trung Quốc đã không tiếc lời khen ngợi... cặp mông của anh trong một cảnh nóng nhất trong phim. Bộ phim này đã góp phần cho khái niệm cũ kỹ về phim cổ trang thay đổi. Những chuyện phòng the và những chuyện được xem là "tế nhị" đã được phơi bày.

Trong bộ phim Tuyết tháng 4, Bae Yong Jun cùng Son Ye Jin tiếp tục đóng những cảnh mặn nồng với một chuyện tình éo le: Hai người vô tình quen trong bệnh viện khi vợ và chồng họ bị tai nạn, và khi phát hiện ra chồng và vợ họ ngoại tình với nhau, cả hai đã... yêu nhau thắm thiết!

Cuộc "Mây Mưa" Phải Kể Ra...

Cuộc "Mây Mưa" Phải Kể Ra...

Tyese Cunningham (tóc đen) và Gemma Storey - hai trong số 5 cô gái gọi chịu lộ diện và kể lại cuộc vui ở nhà Ronaldo.

"Tôi quặp chân vào eo Nani và hôn. Ngay bên cạnh, Ronaldo cũng đang quấn lấy Gemma", một trong 5 cô ả có mặt ở cuộc thác loạn tại nhà ngôi sao MU tuần trước, kể lại. Hai trong số những người này mới đây đã xuất hiện trên các tạp chí.

Tối muộn hôm đó, Tyese Cunningham phải tiếp một khách hàng. Khi xong việc, cô dự định sẽ đi chơi đâu đó với bạn bè. Nhưng cú điện thoại từ công ty môi giới McKenzie khiến cô quyết định hủy bỏ tất cả. Họ thông báo có một số cầu thủ đang muốn "đổi gió".

"Tôi vội vã bận một cái váy ngắn màu xanh và vàng, bên trong diện đồ lót trắng và đen, cốt để làm nổi lên những vùng hấp dẫn", cô gái người gốc Jamaica kể lại. "Còn tôi, tôi cũng muốn trông mình tuyệt nhất có thể", Gemma nói chen vào. "Ông chủ của chúng tôi bảo nếu làm tốt thì lần sau họ có thể sẽ lại gọi cho chúng tôi".

Cùng với những cô gái khác tên là Hannah, Julia và Brandy-Lee, họ bắt taxi từ Leeds nhắm hướng ngoại ô Manchester. Đi được một quãng dài thì dừng lại. Một chiếc Mercedes xuất hiện, đưa họ đến thẳng nhà Cristiano Ronaldo. Qua nhiều lần cửa, cuối cùng 5 cô gái cũng vào được đến ngôi nhà. Họ đi vào trong phòng khách. Tiền vệ Anderson niềm nở đón họ bằng những nụ hôn lên má. Trong khi đó, Ronaldo vẫn ngồi yên trên ghế sofa và mỉm cười.

Gemma Storey năm nay 20 tuổi.

Ít lâu sau, Nani xuất hiện. Trên người tân binh MU chỉ còn độc một chiếc quần đùi. Anh tiến đến đám con gái và cợt nhả: "Tôi nóng điên lên rồi đây". Các cô gái sau đó được yêu cầu giúp các "khách hào hùng" mở Vodka và nước tăng lực Red Bulls. "Người duy nhất tôi nhận ra là Ronaldo. Tôi hỏi nhà anh có bể bơi không", Gemma nhớ lại.

Ngay sau đó, cô và Tyese trong tình trạng không mảnh vải che thân cùng Ronaldo và Nani bước ra bể bơi. "Qua biểu hiện, tôi có thể đoán là Nani đã thích mình, vì vậy tôi bước đến thẳng chỗ anh ấy", Tyese kể tiếp. "Chúng tôi bắt đầu hôn nhau. Tôi quặp chân vòng qua eo anh ấy. Khi nhìn sang tôi thấy Gemma và Ronaldo cũng đang quấn lấy nhau. Bất giác Ronaldo quay sang ra lệnh cho tôi và Gemma hôn nhau".

Khi hai cô nàng đang "diễn" trò đó thì Ronaldo đứng phắt dậy kéo Gemma vào phòng tắm. "Cô ấy có vẻ như rất thích thú. Tôi có thể nghe rõ tiếng hét của cô ấy vọng ra từ đó", Tyese nhớ lại. Bản thân cô sau đó cũng có những giây phút ân ái với Nani trong phòng xông hơi. Cả hai ở trong đó khoảng 4 hay 5 phút gì đó.

"Họ khiến chúng tôi có cảm giác bị rẻ rúng", Tyese (trái) nói. "Trong suốt cuộc vui, họ chẳng thèm nói với chúng tôi lời nào tử tế".

Sau khi "nghỉ giữa hiệp", các cô gái quay trở lại với cuộc vui. Riêng Tyese lần lượt được cả Ronaldo và Anderson lôi vào "quần thảo" trong phòng. Sau một hồi, gia chủ có vẻ như thấm mệt. Ronaldo bỏ dở cuộc vui lên phòng ngủ. Một người đàn ông liền nói như ra lệnh với các cô gái: "Hãy lấy đồ và biến đi". Sau đó anh ta gọi một người bạn lái xe đưa các cô ả về.

"Buổi làm việc" việc hôm đó, cả 5 cô gái nhận được 2.900 bảng tiền công, và 40 bảng tiền triết khấu do tiền được trả qua thẻ tín dụng. Tổng khoản tiền này không bằng một hóa đơn thanh toán rượu của một cầu thủ, trong một lần đến hộp đêm.

Thứ Tư, ngày 12 tháng 9 năm 2007

Thế Giới Phù Hoa của Các Quý Bà

Vào Động "Trai Bao"

Trong những ngày đi "thực tế" tại những "phiên chợ tình", khi chúng tôi có ý dò hỏi về nơi tập trung đông nhất của giới "trai bao" thì họ luôn tỏ ra ngơ ngác, hoặc lảng tránh. Dấu hiệu bất thường này cộng với những thông tin từ cuộc hẹn tại căn nhà riêng của "ông trùm" đồng tính càng củng cố thông tin cho chúng tôi về một nơi tập kết khá đông đảo đội ngũ "trai bao"...

Một tối, tôi và đồng nghiệp đến trước cửa vũ trường A.P, nhưng thật khó để lọt vào trong với một ba lô lỉnh kỉnh đồ nghề chúng tôi đành quay lại hồ Thiền Quang tính kế. Lúc này dân nghiện, dân "bánh mì đêm" ngồi la liệt khắp các ghế quanh hồ. Sau khi chụp những cảnh cần thiết, anh bạn đồng nghiệp tách ra một hướng, tôi ngồi lại bên hồ.

Vài phút sau T xuất hiện, thì ra không thấy tôi trong vũ trường, hắn đi tìm. T chở tôi quay lại, nhưng lúc này không khí vũ trường đã gần tàn, một vài cặp đã ra về. T bảo, đấy là những "quý bà" vào đây để tìm "trai bao", họ vào nhảy thì ít mà tìm trai thì nhiều. Từ ngày chi nhánh chính trong Saigon bị đóng cửa, ngoài này làm ăn có phần kín đáo hơn. Với những ngày thứ cuối tuần nếu không phải là khách quen hoặc có người bảo lãnh sẽ khó vào trong này. Không hiểu T nói những điều này để doạ hay lấy lòng tôi nữa, nhưng thực sự vừa rồi tôi đã đến và nhận thấy sự gian nan khi muốn xâm nhập vào "động" này.

Tôi và T đi lòng vòng quanh những con phố gần hồ, quan sát những gã "bánh mì đêm" đang đứng đón khách. Trên đường đi hắn bảo: "Em đẹp trai thế nhưng hơi gầy, đi tập thể hình đi, anh bao, hôm sau đến vũ trường bọn nó mà nhìn thấy em thì xán vào phải biết", nói xong hắn cười thích chí. Rồi khuyên tôi đừng ngồi bờ hồ, giờ này bọn nghiện lên cơn chúng nó cướp đấy, dân vùng hồ này T đều nhẵn mặt, đứa nào cũng tỏ vẻ nể hắn. T cưng tôi từng tí, lo tôi đói, sợ tôi lạ đất bị bắt nạt, nên đưa tôi về gần nhà, rồi mới quay về. Hẹn ngày mai gặp lại ở vũ trường.

Ngày hôm sau tôi cùng T đến vũ trường AP. Cánh cửa cách âm mở rộng đón khách. Đứng bên ngoài là một lực lượng bảo vệ khá đông đảo, luôn dõi theo mỗi bước chân của khách. Vừa đặt chân qua hai lần cửa che chắn, tôi có cảm giác bị dội ngược lại bởi một thứ "nhạc vũ trường" khô khốc đơn điệu, được hỗ trợ tối đa bởi trống điện tử và những chùm ánh sáng hắt ra như muốn nhấn chìm cả dòng người đang đứng ngồi lao xao. Ánh sáng trải khắp phòng huyền ảo, hàng loạt chùm đèn run rẩy quét từng mảng xanh lè trên những khuôn mặt đang nói cười, rít thuốc và uống rượu bia.

Diện tích vũ trường này không lớn lắm, khoảng trên 200 m2 với 4 quầy bar để cung cấp đồ uống cho khách và một bàn ba ban bọc xung quanh. Giữa vũ trường có khoảng 100 người, tất cả đang hoà mình vào vũ điệu Chachacha sôi động.

Và cuộc "tuyển sinh" kỳ lạ
T cho biết, AP là "đầu não" của giới "trai bao" và dân đồng tính, mọi công việc điều hành đều qua điện thoại. Khác với mại dâm nữ, do đặc thù của khách hàng là cần kín đáo, nên chỉ cần liên lạc qua điện thoại đến người quản lý cho biết số phòng, khách sạn, số lượng cần bao nhiêu, "hàng tốt" hay chỉ cần "dùng được"...

Trước đây, riêng AP là có dịch vụ này, nhưng vài năm gần đây đã có sự cạnh tranh "khốc liệt" từ nhiều đối tác. Một số quán bar đã trỗi dậy như quán bar TT ở phố HC hoặc quán HH ở đường PT... đã tạo được chỗ đứng trong giới "trai gọi", nhưng AP lại là trung tâm điều hành các chân rết tại những địa điểm trên. T cứ chặc lưỡi mà kể rằng chưa bao giờ đội ngũ "trai bao" lại rầm rộ, đông đảo như hiện nay, toàn những đứa mặt mũi trẻ măng, gọi điện một phát là có ngay.

Hệ thống phân phối "trai gọi" cứ chằng chịt cắm sâu vào các vũ trường có lực lượng kép nam. Bằng mọi mánh lới, lực lượng kép này dù có ý thức hay không rồi cũng bị những "đầu nậu" lôi kéo tham gia vào đội ngũ "trai gọi". Chỉ cần nghe ngóng thấy ở đâu có lực lượng kép khoẻ khoắn đẹp trai, hay có các quý bà thường xuyên đến nhảy là các "đầu nậu" này lọ mọ đến. Trong đầu họ luôn có một bản danh bạ dài dằng dặc số điện thoại của khách hàng. Chỉ cần một cú phôn, trong tích tắc đội ngũ "ca ve nam" sẽ đến đúng địa chỉ yêu cầu.

T giới thiệu tôi với một "tú ông" tên H để đi "làm thêm" trong khoảng thời gian rỗi rãi. Với sự giới thiệu của T, không khó khăn lắm để tôi nhận được cái gật đầu đồng ý của H, nhưng với điều kiện phải nộp khoản phí 30% "tổng doanh thu" sau mỗi lần được cử đi khách. Tuy nhiên, tạm thời tôi chưa được "xét phong" vì phải chờ thử thách qua "chiến đấu".

Thấy tôi ngạc nhiên không hiểu, H nhếch mép cười giải thích: "Mỗi nhân viên đều có một mã số để quản lý và phân loại nhằm bố trí đi khách cho phù hợp. Mã số đỏ thuộc dạng trẻ, khoẻ. Đây là "hàng" phục vụ rất tốt, giá cả không dưới 300 USD; Mã số xanh thuộc "dạng khá", giá khoảng "một chai" (một triệu đông); Mã số vàng- loại này dùng đại trà, chủ yếu phục vụ cho những khách ít tiền; Riêng loại hàng "đỉnh", mã màu tím, giá phải từ 500 USD.

H cho biết thêm, hàng ngày anh em tuỳ nghi di tản, có sô, sẽ được phân việc theo thứ tự và đúng với yêu cầu của khách. Hàng tuần, gặp nhau tại đây vào hai ngày cuối tuần để nhận nhiệm vụ mới. H khuyên tôi từ từ thử độ "chiến"" rồi sẽ "phong cấp" cho phù hợp. Hắn yêu cầu tôi đưa số điện thoại hai tấm ảnh nhỏ để làm... hàng mẫu. Tôi lắc đầu tỏ vẻ phản đối thì H cười phá lên cho cái sự "kém hiểu biết" của tôi: "Ai cần thằng chú chụp cái mặt, ý anh bảo là chụp ảnh... cái kia kìa. Nếu chú muốn làm việc ngay thì sớm nộp ảnh để anh còn cho vào Catalogue quảng cáo. Chứ không người ta biết "hàng" của chú thế nào mà lựa chọn"(!?).

Đang ngồi uống nước và giải thích cho tôi thì chuông điện thoại di động của H reo lên. H xem số rồi nháy mắt: "Hàng đấy". Tôi nín thở, căng đôi tai theo dõi cách trò chuyện của H. Đại ý họ hỏi H còn "hàng" không nếu còn thì đến khách sạn..., phòng số... Sau cuộc trò chuyện, H phân công một "trang nam tử" mã số vàng đi làm nhiệm vụ. Tôi hẹn H cuối tuần sau sẽ nộp "ảnh". Hắn cười khuyên tôi nhanh lên và đưa tôi tấm danh thiếp.

Thế giới "trai bao" rất đa dạng, đủ các lứa tuổi và các thành phần xã hội. Để chứng thực cho lời nói của mình, T giới thiệu tôi với L - một người khá nổi tiếng trong giới thiết kế thời trang ở Hà Nội và K- giám đốc kinh doanh bất động sản. Sau vài lời với những người bạn mới quen và chờ khi mọi người đắm mình trong vũ điệu mới, tôi vội vã thoát khỏi cái "hang động" kỳ quái này. Đồng hồ đã điểm 24 giờ.

Quý bà đến vũ trường tìm... tình
Đàn ông đi "tìm hoa" thường dễ dãi khi chọn "bến đỗ", nhưng đối với quý bà tất cả phải tuyệt đối kín đáo. Điều này cũng thật dễ hiểu vì dưới con mắt của xã hội, hành vi này của họ là một chuyện chẳng hay ho gì.

Để có được những thông tin cần thiết cho loạt bài viết này, chúng tôi đã có một thời gian khá dài lang thang trên các tuyến phố Hà Nội như Trần Nhân Tông, Nguyễn Du, Nguyễn Gia Thiều, dốc Hàng Than... Thậm chí, một số nam đồng nghiệp vào vai những "chim mồi" tại các vũ trường có tiếng của Hà Nội và biết được nhiều chuyện thuộc hàng "thâm cung bí sử" trong thế giới phù hoa này.

Vào nghề
Nhờ vào một mối quan hệ thân thiết, cuối cùng tôi cũng được tham gia trực tiếp vào đội ngũ nhân viên nam của vũ trường C trên đường N.T.H và đầu quân dưới trướng của H "nghiện" - một thanh niên lẻo khẻo, nhưng trong giới vũ sư lại nổi như cồn.

Ngày đầu tiên mới nhập hội, tôi phải thích nghi với những thứ mà trước đây chỉ có trong tưởng tượng. Những hành động, cử chỉ, những câu nói suồng sã mang đầy nhục dục. Khó khăn lắm tôi mới thích nghi được với những âm thanh đinh tai, nhức óc của sàn nhảy. Để trở thành một "chim mồi" chính hiệu, nhảy là yêu cầu bắt buộc với tất cả đàn em dưới trướng của H "nghiện". Bởi vậy, tôi phải học qua một lớp nhảy khiêu vũ cấp tốc do đích thân đại ca H hướng dẫn.

Hình như không ưng ý trước thân hình còi cọc của tôi, H "nghiện" phán: "Thằng chú hơi gầy, kể ra có thêm chút da thịt thì cũng tạm được đấy. Nhưng đây không phải là tiêu chuẩn hàng đầu đâu, cánh phụ nữ cũng như bọn đàn ông. Có người thích thế này, có người thích thế nọ, đâu cứ nhất thiết phải cứ to khỏe, đẹp trai. Cái cơ bản nhất của nghề này là phải biết chiều chuộng, nâng niu và chịu khó nghe các bà, các cô dốc bầu tâm sự".

Sau gần hai tháng học nhảy, ngày tôi chính thức "tốt nghiệp", khách hàng đầu tiên ai ngờ là một quý cô trẻ đẹp mới ngoài 30 tuổi, nhà ở phố Ngọc Khánh. Có trình độ, công việc ổn định tại một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đóng tại Hà Nội. N (tên cô gái) có chồng là một doanh nhân suốt ngày trong Nam, ngoài Bắc bận bịu với công việc kinh doanh, hàng tháng trời không có mặt ở nhà. Trong những phút giây trống trải cô đơn ấy, N đã theo đứa bạn cùng cơ quan đến nhảy giải khuây. Và, trong ranh giới tối sáng của ánh đèn nhảy N đã gục ngã vào vòng tay của những kẻ đàn ông "thiếu tiền nhưng thừa tình" lúc nào không biết.

Sau giai đoạn quyến rũ của Slow và vài chục phút tâm sự, N chào tôi ra về không quên để lại một nụ hôn gió cùng với cái nhìn đầy bí hiểm. Thế là những tháng ngày "tập sự" của tôi chao đảo trong vòng tay của một người đàn bà trẻ đẹp. Qua N, tôi được hé nhìn thế giới mờ ảo của những quý bà, quý cô đi tìm "của lạ"...

Những câu chuyện trong vũ trường
Vũ trường C chập choạng tối, lác đác một vài quý cô khách quen đến ngồi uống nước, nghe nhạc. Tại những vũ trường này luôn có một "má mì" làm nhiệm vụ sắp xếp trai nhảy, tránh để xảy ra hiện tượng tranh giành khách cũng như không được để một quý cô nào đó ngồi lẻ loi một mình.

Cũng như nhiều vũ trường có dịch vụ "kép nam", vũ trường C luôn được quý bà tin tưởng nhất không chỉ vì đội ngũ kép chuyên nghiệp mà còn thể hiện ở sự phục vụ tận tình từ A-Z. Đội ngũ "kép nam" tại đây khá đông đảo, quy mô và nề nếp. Lực lượng này là những thanh niên trẻ trung, chủ yếu đang trong độ tuổi "đá bóng SEA Game". Lịch sự trong bộ đồng phục quần màu, áo sơ mi trắng, cà vạt thẫm, họ ăn nói nhỏ nhẹ, xưng "mình - tôi" với các U ở tuổi... 50. Còn khách nhảy đều có dáng vẻ sang trọng, tự tin. Họ luôn xuất hiện với những bộ cánh sặc sỡ, hay những bộ váy đầm khá tiết kiệm vải với phần ngực luôn được khoét rộng tối đa để cho... thoáng mát và cho "bạn nhảy" tha hồ ngắm.

Lúc này có hai "chị" chắc tuổi cũng ngoài "ngũ tuần" đẩy cửa bước vào, son phấn lòe loẹt, váy đầm ngắn cũn cỡn, xẻ đến tận đùi. Hình như là khách quen lâu ngày không đến nên "má mì" chạy ra đon đả chào hỏi. Qua ánh đèn sân khấu, tôi cũng nhận rõ thân hình của một chị trong hai "chị" có trọng lượng không dưới 70kg với ba số đo cũng gần xấp xỉ nhau.

Một "đồng nghiệp" kép nam rỉ tai tôi và dám chắc chắn, trên cái thân hình ấy ít nhất cũng vài bộ phận đã có sự can thiệp của bác sĩ thẩm mỹ. Có lẽdo khổ lượng quá tải của mình nên hai "chị" đến đã lâu mà chưa thấy kép nào ra mời nhảy, trước tình cảnh này, "má mì" đã phải ra tay can thiệp và sau một thoáng ngập ngừng hai kép gần đó xuất hiện bước ra dìu các chị lướt nhẹ trong điệu Waltz. Hơn 23 giờ, thời điểm các quý bà cũng tản đi ngủ, hai "chị" cũng sóng bước lên xe taxi cùng với kép...

"Hầu hết các quý bà đến vũ trường đa phần thuộc diện có tâm trạng" - T, một "đồng nghiệp" có thâm niên trong nghề tư vấn cho tôi. Rồi T kể chuyện về một khách quen tên D có chồng là giám đốc Maketing, xuất ngoại như đi chợ. Phát hiện chồng có bồ nhí, bà làm um sùm lên cho chồng xấu hổ "bỏ cuộc chơi", nào ngờ ông lại bỏ bà đi theo "tiếng gọi của con tim". Buồn đời, chán cảnh bà tìm quên trong men rượu và sàn nhảy.

Tại đây bà quen và "học nhảy" với L - một kép nhảy khá đẹp và cũng lão luyện trong "đào mỏ". Từ đó, không một đêm nào bà vắng mặt tại vũ trường và mọi lo toan đáng lẽ dành cho gia đình thì bà quay ngược lại chăm chút cho chàng kép nhỏ hơn mình gần 30 tuổi. Từ ngày quen biết với "thầy" dạy nhảy, bà thường lấy tiền ở nhà cung cấp cho chàng kép nhỏ, đổi lại L sẽ phục vụ bà cả trên sàn nhảy lẫn trên... giường.

Để "xứng đôi" với chàng kép, bà chịu khó đi mỹ viện, hết cắt chỗ này, đắp chỗ kia. Vậy mà trong một lần nhảy, không biết vô tình thế nào mà cả một cụm mí mắt giả bên trái rơi mất, khổ cho chàng kép tìm kiếm cả buổi để dán lại mà không thấy. Cuộc tình chênh lệch này càng kéo dài thì cái tài khoản bà tiết kiệm bao năm càng hụt đi trông thấy. Sau khi đã bòn rút được kha khá vốn tiết kiệm của bà D, chàng kép L đã bỏ bà đi tìm "bờ bến" mới...

Trai nhảy và "kỹ nghệ đào mỏ"
Nhảy để chơi rồi nhảy để kiếm tiền, dường như hai mệnh đề này gắn chặt với nhau trong cuộc đời của mỗi trai nhảy trong các vũ trường. Đương nhiên, không phải tất cả họ đều như thế, song số trai nhảy sống bằng nghề "kinh doanh vốn tự có" cũng không phải là ít...

Gần 2 giờ sáng, đại ca H "nghiện" lững thững bước ra khỏi vũ trường trong tình trạng ngái ngủ. Giờ này chắc lũ đàn em vẫn đang "vui vẻ" với mấy nạ dòng trong những nhà nghỉ xung quanh. "Kể cũng lạ - hắn lẩm bẩm như chỉ để một mình nghe thấy - Toàn những bà bước vào tuổi cổ lai hy" vậy mà vẫn phải xưng mình - tôi. Với cái tuổi ấy phải bằng tuổi mẹ, thậm chí bằng tuổi ngoại hắn. "Mặc kệ, miễn có tiền" - hắn buột miệng hét lên.

Phần lớn đội ngũ kép nhảy nam ở đây không thuộc "biên chế" của vũ trường mà chỉ là "cộng tác viên". Tuy vậy, các kép vẫn phải liên tục mời khách nhảy để tạo cảm giác cho khách được quan tâm, chăm sóc. Nếu để xảy ra sự cố hoặc để khách ngồi một mình sẽ bị quản lý vũ trường nhắc nhở và chấm dứt ngay sự cộng tác với họ. Mỗi kép nhảy 2,5 giờ/ca được vũ trường trả thù lao khoảng 20.000 - 25.000 đồng, vất vả là thế nhưng ít có kép nào muốn bỏ việc. Bởi lẽ, số tiền thù lao trên chỉ là một hình thức gắn bó giữa kép với vũ trường, số tiền mà họ hưởng thực sự chính là tiền bo của khách sau mỗi lần nhảy.

Để sinh tồn trong cuộc sống trên sàn nhảy này, những "chim mồi" luôn cố làm sao nhảy sô được với càng nhiều "quý bà" càng tốt. Và trong cuộc mưu sinh này, đội ngũ kép nhảy đã tìm đến những quý bà, quý cô sang trọng, nhưng cô đơn cần có người an ủi, vỗ về. Khi ấy các quý bà sẵn sàng bỏ tiền để tìm được niềm vui và sự ấm áp trong lòng, còn các chú "chim mồi" mong muốn kiếm được nhiều tiền để mưu cầu cuộc sống. Họ tìm đến nhau với sự thoả thuận và sự đưa đường dẫn lối của đồng tiền.

Do đồng lương ít ỏi nên phần lớn kép ở các vũ trường đều sống bằng tiền bo của khách. Ban đầu mỗi ca nhảy tiền bo có khi chỉ được vài trăm, nhưng khi các quý bà đã hài lòng thì rất rộng rãi nên chuyện mua nhà, sắm xe là chuyện có thể tính tới. Tại vũ trường C vẫn còn lưu truyền về câu chuyện của kép Th từng đi làm bằng xe hơi, được sắm bằng tiền "tình thương" của một quý bà ham chơi có mấy cái biệt thự cho thuê trên hồ Tây.

Để có thể dễ dàng tiếp cận với các quý bà tại vũ trường tiêu chuẩn đầu tiên của những "chim mồi" là phải biết nhảy, càng nhảy đẹp, nhảy siêu càng dễ thu hút các quý bà. Sau đó mới tính đến cái "bản lĩnh đàn ông". Yếu tố ngoại hình được các quý bà đặt ở vị trí cuối cùng.

"Chọn mặt... xấu, gửi... tình hờ"
Kỹ nghệ moi tiền được các "chim mồi" phát huy tối đa. Bài giảng đầu tiên mà đại ca H "nghiện" huấn luyện cho lũ đàn em: Nên ưu tiên cho những quý bà, quý cô nào già, xấu. Vì chỉ những người như vậy mới chịu bỏ tiền ra "bù lỗ" cho những điểm yếu về hình thể, tuổi tác của mình.

Khi đã ưng ý và quyết định "chọn mặt, gửi tình", quý bà, quý cô sẽ không tiếc tiền bo. Thậm chí họ sẵn sàng vung tiền ra mua nhà (hoặc thuê) cho người tình ở và chu cấp vật chất hàng tháng. Tuy nhiên, những "đôi đũa lệch" này cũng tồn tại chẳng được lâu, bởi suy cho cùng các quý bà chẳng khác gì những "vị khách qua sông" cả thèm, chóng chán. Còn những người tình bất đắc dĩ cũng cực chẳng đã mới phải chịu bó chân với những bà nạ dòng.

"Tất cả những trai nhảy đều gắn với ít nhất một quý bà để được chu cấp - T, một đồng nghiệp khẳng định với tôi như thế - Đủ các loại chi phí như tiền nhà, tiền quần áo, tiền ăn... trăm thứ trông một chỗ ấy, vấn đề chỉ là sớm hay muộn thôi". Rồi T kể, bà V có một đàn con ở nước ngoài, hàng tháng vẫn gửi tiền đều về cho cha mẹ dưỡng già.

Từ ngày có tiền, bà hứng chí đi học nhảy tại vũ trường Đ cho giảm cân, thon người. Thấy bà có tiền, một kép bỏ thời gian chăm sóc bà sau những giờ tập nhảy mệt nhọc. Chẳng bao lâu bà ngã vào vòng tay của chàng kép chưa đáng tuổi cậu út của nhà mình. Những đồng tiền con cái gửi về cứ đội nón ra đi. Sinh nghi, ông chồng cùng mấy đứa cháu theo dõi và bắt gặp quả tang bà vợ già với chàng kép đang hú hí tại một khách sạn.

Hiện nay, dịch vụ "phục vụ quý bà" có nhiều loại, từ bình dân đến quý tộc, từ những gã trai đứng đường đến những "chim mồi" trong các vũ trường sang trọng. Hình như người ta mặc nhiên công nhận sự xuất hiện của dịch vụ mới này và coi đó như là một tất yếu của ngành kinh doanh vũ trường.

Tuy nhiên, có thể khẳng định rằng có nhiều quý bà từng đến vũ trường với mục đích lành mạnh, trong sáng. Nhưng cũng không ít quý bà trốn chồng, trốn con đến vũ trường đề "sống cho ra sống" khi tuổi xuân đã vội trôi đi. Hầu hết quý bà đến vũ trường đều có điều kiện kinh tế con cái trưởng thành, có tự do cá nhân. Họ đến nhảy thì ít mà tìm "của lạ" thì nhiều. Và trong khoảng tối, sáng của ánh đèn màu, giữa ranh giới của cái cho và nhận, họ dễ dàng tìm đến nhau thông qua cầu nối: Tiền - Tình.

Có thể nói, người đầu tiên ở Hà Nội "khai sáng" cái độc chiêu này là một phụ nữ luống tuổi tên Q, nhà ở quận Hoàn Kiếm. Sau khi bà nghỉ việc tại một cơ quan nhà nước và chia tay ông chồng già, bà đã đầu tư cho xây một nhà hàng "G. T". Nhân viên toàn bộ là đàn ông, còn khách hàng chủ yếu là bà và một vài người bạn thân thiết. Nhà hàng hoạt động được một thời gian nhưng rồi thiên hạ dị nghị, đàm tiếu nên đành đóng cửa. Nhưng nhân viên thì vẫn giữ lại một số và hàng ngày vẫn nườm nượp các bà nạ dòng ghé thăm như cái hồi nhà hàng vẫn còn hoạt động.

Những "ván bài lật ngửa"
Đã là trai nhảy không ai không biết danh quý bà T.H, nhà ở phố HBT, nổi tiếng xinh đẹp và rất phóng khoáng. Tại thời điểm cuối thập kỷ 90 của thế kỷ trước, bà từng được gắn mác "Bạc Liêu đất Hà Thành". Mỗi khi hứng chí sau điệu nhảy bà cầm cả xấp 100.000 VNĐ đi "bo" lần lượt cho đám kép. Chú gà trống" nào vinh hạnh được phục vụ bà ngày hôm ấy coi như cả tháng không cần phải đi nhảy mà vẫn thừa thãi tiền tiêu.


Khi hay tin bà qua đời ở cái tuổi ngoài 40 vì căn bệnh lao phổi, không ít "chim mồi" tại vũ trường phải chạnh lòng. Song ít ai biết được rằng, bà chết vì căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS của cậu bồ nhí lây sang. Từ đây bà lại là cầu nối truyền căn bệnh thế kỷ cho người chồng già nhân hậu. Rồi đây ông cũng sẽ vĩnh biệt cõi đời này, khối tài sản kếch sù mà ông bà để lại có ý nghĩa gì với những đứa con, khi mà chúng không còn cả cha lẫn mẹ?

Tại những "vòng xoáy" đượm mùi nhục dục và giấy bạc này thì chuyện ghen tuông, đánh lộn gây thương tích, chia lìa xảy ra như cơm bữa. Hậu quả của những cuộc tình trong sàn nhảy luôn dẫn đến những tấn bi kịch gia đình, thậm chí đổi cả mạng người khi vụ việc vỡ lở. Và khi "ván bài lật ngửa" thì nhiều quý bà phải cùng chồng kéo nhau ra toà xin ly hôn để giải thoát cho hai người. Nhưng nỗi đau, sự mất mát to lớn ấy lại "dành" cho chính những đứa con yêu dấu mà họ đã sinh thành.


Nguyên nhân nào đã đưa các quý bà tìm đến những cuộc mua vui? Theo tìm hiểu của chúng tôi trong thời gian đi thực tế vừa qua, có không ít quý bà, quý cô vì thiếu thốn tình cảm, cần người khác giới sẻ chia, an ủi - những điều mà họ không dễ dàng tìm được ở gia đình.

Bên cạnh đó, cũng không ít trường hợp là trả thù các đức ông chồn vì tội "ăn chả". Nguy hiểm hơn, không ít người trong số họ muốn sống gấp, sống hưởng thụ khi có tiền mà mà tuổi xuân đã vội vã qua đi... Đây không chỉ là một tệ nạn đơn thuần mà nó còn là hậu quả của lối sống đua đòi, buông thả của một lớp người trong xã hội hiện tại.

Khoảng tối phía sau sàn nhảy
Rất nhiều người tìm thấy niềm đam mê và thú vui lành mạnh khi đến vũ trường. Nhưng trên thực tế, một điều không thể phủ nhận là hiện nay tại các vũ trường luôn có một đội ngũ khá đông đảo các đội ngũ "vũ sư" giúp quý bà tự tin hơn với mỗi bước nhảy và nếu cần họ sẵn sàng đáp ứng khỏan Z khi có yêu cầu.

Miễn là các quý bà chịu chi, khi ấy mọi thỏa thuận cuối cùng đều được giải quyết tại nhà nghỉ.

Từ tâm sự buồn của "quý bà"...
Có vô vàn nguyên nhân cũng như cách lý giải về tình trạng các quý bà ở cái tuổi "xế chiều" thích đi nhảy đầm và tìm cặp với những chàng kép trẻ. Trong những ngày vào vai "trai nhảy" tại các vũ trường, tôi đã tình cờ quen một quý cô ngoài 50 tuổi. Chị có một vẻ đẹp quý phái khiến cho người ngoài thoạt nhìn ít có thể nhận ra chị có một tâm trạng buồn.

Chúng tôi coi nhau như chị em, những chuyện vui buồn đều tâm sự với nhau sau mỗi ca nhảy (tất nhiên tôi không thể nói với chị mình là "trai nhảy" giả được). Trong câu chuyện, chị kể cho tôi nghe về hoàn cảnh éo le của gia đình mình. Chồng chị là giám đốc một doanh nghiệp lớn có thu nhập cao nhưng hai người không thể có con. Buồn đời, cả hai sống ly thân, vài tháng trước chồng chị mới sang phòng vợ một lần... để "giải quyết". Hai người đều có mảng trời riêng của mình, chồng có bồ nhí, chị cũng mặc kệ. Bản thân chị hàng đêm đến vũ trường nhảy là để giải sầu, mong được chiều chuộng, được thể hiện bản năng của người đàn bà với những "chim mồi" tại sàn nhảy. Người đàn bà có số phận đáng buồn ấy như trỗi dậy tuổi xuân, trong vòng xoáy của những cuộc tình chớp nhoáng "bóc bánh trả tiền" từ những "trai bao".

Chị kể với tôi trong chua xót: "Nếu cuộc sống này tròn như trái đất thì sẽ chẳng có ai biết đến thiếu thốn và đau khổ. Chị có tiền, nhiều tiền nhưng lại thiếu thốn tình cảm. Chị đâu muốn thế, nếu như... ". Tiếng chị gập ngừng, đứt quãng. Tôi biết đó là tâm sự thật của chị, chị đã từng khuyên tôi bỏ cái nghề này, đi làm một công việc khác cho tử tế.

Thậm chí, chị còn nhờ một người bạn thân làm giám đốc nhận tôi về làm việc. Tôi biết, phía sau ánh sáng phù hoa của sàn nhảy, chị lại phải trở về với cuộc sống gia đình không hề phẳng lặng của mình.

Tại một vũ trường trên phố HT, tôi đã làm quen được với một quý cô tên L thường tìm đến vũ trường cặp với bạn nhảy để... rửa hận. Cách đây vài tháng, chị là thần tượng của bao bạn trẻ, mới ngoài đôi mươi mà vợ chồng L đã có trong tay nhiều tỷ đồng, hàng ngày L tự lái xe hơi đi làm.

Từ khi chị mở công ty kinh doanh bất động sản, trúng mánh, gia đình L ngày càng phất lên trông thấy. Nhưng cũng từ ấy, chị lao vào công việc và quên đi mái ấm của mình. Khi nhận ra, L đã bị chồng phụ bạc. Buồn, chị đến vũ trường nhảy và tìm bạn tình, quay cuồng trong những cuộc chơi, tìm niềm vui thì ít còn để quên đi nỗi buồn, để "rửa hận" gia đình thì nhiều.

Những anh chàng làm nghề kép nhảy kiêm "trai bao" tranh thủ kiếm được một quý bà có tâm trạng buồn như chị bạn tôi và L là một cơ hội hốt bạc.

Một mối quan hệ lâu dài với họ sẽ đồng nghĩa có một nguồn tài chính khá đảm bảo (điều quan trọng nhất trong nghề "trai bao"). Trò chuyện với tôi, T - một "trai nhảy" có thâm niên trong nghề cho biết: "Trước đây mọi người thường gọi bọn này bằng cái tên "vũ sư". Nhưng từ khi có phim gái nhảy, họ gọi bọn mình là trai nhảy. Nghe có vẻ ác cảm và cảm thấy ngại với công việc này, nhưng làm lâu rồi thấy quen".

Thấy vẻ ngại ngần trên mặt tôi, T phá lên cười và nói: "Vừa được đi nhảy trong vũ trường, ngồi máy lạnh lại có tiền ai mà chẳng thích". Thấy tôi là một lính mới, T không ngần ngại bật mí: "Không việc gì phải xấu hổ, chỉ cần nghĩ đến tiền là bỏ qua hết. Cứ xem mấy mụ nạ dòng như một hũ vàng, làm cho họ vừa ý có khi còn được cả cái nhà ý chứ. Mà quý bà khi đã thấy thích thì họ rất phóng khoáng.

Để làm được như vậy, thì đừng nghĩ mình là người hưởng thụ mà phải là họ. Đặt mục đích kiếm tiền lên hàng đầu là làm được tất cả. Hơn 3 năm "làm nghề", T không nhớ rõ là đã "đi" với bao nhiêu quý bà nữa. Cái để lại ấn tượng cho T là chỉ những quý bà nào chơi đẹp, cho T thật nhiều tiền.

... Đến nỗi cực của phận "trai bao"
Hiện nay tại các vũ trường, có sự phân bậc rõ nét trong thế giới trai nhảy. Theo đó, với các vũ sư chính cống thì các vũ trường phải trả lương cho họ theo từng sô diễn từ 500.000 đến 2.000.000 đồng. Chuyện "đi khách" luôn được các vũ sư này nói không. Tuy nhiên, những vũ sư thuộc hàng top ten và sống đúng với nghề như vậy không nhiều. Hầu như mỗi vũ trường chỉ có một, hai để tượng trưng và làm nhiệm vụ quản lý, hướng dẫn đội ngũ kép nhảy trẻ.

Tại một vũ trường trên phố TBH, vũ sư H luôn được quý bà biết đến như là một cái tên không thể thiếu của sàn nhảy. Tốt nghiệp trường múa, chính thức đặt chân lên sàn nhảy, H luôn chiếm được chỗ đứng vững chắc tại nhiều vũ trường.

H có một thân hình thon, gương mặt bảnh trai, nhảy rất đẹp với các động tác rất nhuyễn của một vũ sư chuyên nghiệp. Đây là một vũ sư sống bằng nghề thực thụ và rất chuyên nghiệp trong công việc. Cũng là một "đồng môn", lại quen với nhiều vũ sư nổi tiếng khác nhưng cũng chỉ đôi lần tôi có thể gặp được H sau giờ nhảy. Không phải vũ sư này mắc bệnh "sao" mà đơn giản họ luôn có lịch được sắp sẵn cho các ca chạy sô khác.

Với vũ sư loại thấp hơn, thì chủ yếu họ là "cộng tác viên" và được vũ trường trả vài chục nghìn đồng cho một ca nhảy. Số vũ sư này khó có thể sống được bằng nghề, họ chỉ hy vọng vào tấm lòng "hảo tâm" của bạn nhảy và sẵn sàng kinh doanh "vốn tự có" của bản thân.

Hiện nay số "vũ sư" này ngày càng chiếm số đông tại các sàn nhảy. Và cuộc đời họ cũng như những ánh đèn vũ trường nhập nhoằng, lúc sáng, lúc tối. Có những khi hân hoan tột đỉnh vì gặp được quý bà "chơi đẹp" nhưng cũng không ít lần gặp phải quý bà "ki bo" nhảy đến rệu rã đôi chân mà cuối cùng "thu nhập" chỉ là một lời cảm ơn suông.

Thế giới của những người đàn ông mang cái nghiệp "giày cao gót" không như tôi nghĩ. Thật sự trong những ngày vào vai "trai nhảy" tôi mới thấm thía nỗi cực của cái nghề mà phải sống dựa vào những đồng tiền đẫm mùi bố thí của mấy bà nạ dòng. Mỗi đồng tiền ấy thấm đẫm những giọt mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả bằng máu.

Chhuyện kép T, kép V trở thành "trai độc quyền" của một bà chủ lỡ thì nào đó; hay kép H thì nhảy cẫng lên sung sướng vì trúng được một "mối đậm" với quý bà sồn sồn... chỉ là số cá biệt.

Tại các vũ trường, chuyện đánh ghen của các quý bà khi phát hiện "hàng độc quyền" của mình lại ngả ngốn vào vòng tay của một nạ dòng khác đâu có hiếm. Chuyện sưng đầu, mẻ trán trong đời "trai nhảy" không phải là ít.

Tại vũ trường D, tôi đã chứng kiến một chàng kép K bị một mụ nạ dòng táng cả bàn tay hộ pháp vào mặt khiến khuôn mặt búng ra sữa hằn lên vệt đỏ của những ngón tay "ngứa ghẻ". Sau cái tát trời giáng ấy, nhưng trang sức trên người của kép K bị mụ lột sạch, thậm chí cả bộ đồ đang mặc cũng bị lột ra trong buổi đánh ghen ấy. Lý do thật đơn giản, những đồ ấy toàn là đồ mụ mua cho chàng kép, bây giờ không thích thì đòi lại.

Thế giới vũ trường ngả nghiêng trong những ánh đèn màu lấp lóa. Có sáng, có tối, có những mảnh đời, số phận như một bản sao của nó. Tốt hay xấu đều do khách hàng tự quyết định. Hơn ai hết, những khách hàng quý phải cần phải hiểu rằng bản thân bộ môn khiêu vũ là một nghệ thuật, sàn nhày là nơi giao lưu văn hóa, nhảy để tìm niềm vui, rèn luyện sức khỏe thì nên, còn nhảy để "rửa hận", để tan cửa nát nhà thì... xin hãy nghĩ lại

Khi nghe chúng tôi kể lại những câu chuyện tại các vũ trường, V - một quý bà từng nổi danh trong giới ăn chơi Hà Nội những năm 1990 nay về "quy ẩn" nói riêng với cô bạn đồng nghiệp của tôi: "Đấy mới chỉ là bề nổi, trò chơi ngông của mấy bà mới nổi thôi. Còn muốn đến thiên đường thực sự, chị sẽ giới thiệu. Đã đến là chơi nhiệt tình, nhưng không phải lúc nào cũng có dịp mà phải chờ dịp".

Mặc dù quá bất ngờ trước lời đề nghị trên nhưng cô bạn tôi cũng kịp nhận lời đồng ý... Cuộc "thám hiểm" này đã được cô bạn đồng nghiệp ghi lại.

... Một buổi chiều thứ bảy, tôi nhận được điện thoại của chị V, chị hào hứng cho biết: "Em chuẩn bị ăn mặc thật mốt vào, lát chị qua đón. Hôm nay em sẽ được lên thiên đường". Lối vào đề úp mở của V khiến cho tôi háo hức chờ đợi giây phút được "thăng thiên" như lời chị kể. Đúng hẹn, chị đi taxi đến đón tôi tại nhà. Trên xe, chị tranh thủ "trang bị kiến thức" cho tôi trước khi gặp lại những "đồng nghiệp" cũ của chị.

Theo lời kể của chị, nhảy và cặp bồ đã xưa lắm rồi. Giờ đây phải là những bữa tiệc tổ chức riêng biệt tại một nhà nghỉ hay biệt thự của quý bà nào đó, lần lượt thay phiên nhau đứng ra đăng cai, nhưng tất cả phải tuyệt đối bí mật. Khách mời phải là những quý bà thuộc loại đặc biệt, đáng tin cậy, chứ người lạ mà không có ai đứng ra bảo lãnh thì còn lâu mới được tham dự.

Một điều luật bất thành văn, chỉ mở cửa vào ra đúng giờ, nếu đi muộn chỉ có nước quay về chờ dịp khác. Vừa kể, chị vừa nhìn đồng hồ và giục anh lái xe taxi tăng tốc, len lỏi trong dòng người đông đúc.

Chiếc xe đưa chúng tôi ngược lên một con đê, vào một con ngõ sâu hun hút. Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ nhích lên đến mốc thời gian đã hẹn mà không biết gần đến chưa? Đang lan man suy nghĩ thì chiếc xe đỗ xịch trước cửa một ngôi biệt thự sang trọng được bài trí theo lối kiến trúc của Pháp. Cánh cổng sắt đang mở toang, không gian vắng lặng. Thấy tôi tỏ vẻ ngạc nhiên, chị V mỉm cười bí hiểm và khoác tay kéo tôi vào...

... Cánh cửa gỗ cách âm mở rộng đón khách. Đi lên lầu hai, một quầy bar mini chạy dài từ cửa vào tận bên trong. Bên trái, bên phải hai hàng ghế salon bề thế chạy dọc sát tường đã gần kín khách. Một phụ nữ trung tuổi, đẫy đà, mặt trát son phấn chạy ra đón và sau này tôi mới biết đó là N.A (chủ ngôi biệt thự sang trọng này). Trong phòng sặc mùi nước hoa, son phấn, rượu mạnh và khói thuốc quyện vào nhau khiến không khí thật ngột ngạt, khó thở. Tranh thủ trước bữa tiệc, tôi bắt chuyện với một chị bên cạnh và biết chị tên là L, nhà ở khu đô thị Linh Đàm.

Tôi nói dối là mình vừa đi xuất khẩu lao động Hàn Quốc về chưa quen với nếp "sinh hoạt" ở đây. Tỏ vẻ sành sỏi, L nói: "Khách có mặt hôm nay đều đã có một thời gian thử thách qua cuộc sống. Khi đủ niềm tin thì mới cho nhập hội và tham gia những buổi tiệc như thế này. Tại đây, đồ ăn, thức uống đều được chuẩn bị đầy đủ. Mọi người được tự do ăn nhậu, vui nhơi, nhảy nhót, chờ màn chót...

Rồi L lướt nhìn tôi từ đầu tới chân dò hỏi: "Đã cắn thuốc chưa?" Tôi chợt nghĩ đến lời chị V dặn khi trên xe: "Vào đây là phải sử dụng thuốc, vì đó là thủ tục nhằm kiểm tra xem mình có thực sự muốn tham gia không, chỉ cần một chút chần chừ sẽ bị chủ nhà tống cổ về ngay". Tôi đành gỡ bằng câu: "mai thằng bồ em hẹn đi khám trước khi làm đám cưới, nếu dùng sợ thử bị dương tính thì..." L nhếch môi cười khẩy tỏ vẻ thông cảm.

Đúng lúc đó, tiếng nhạc của dàn loa JBL được bật hết công suất khiến tôi cảm thấy choáng váng, tim và ngực như có búa đập mạnh vào. Một số "chị" lắc lư thân mình với vẻ bức xúc, cùng lúc có một quý cô chắc cũng ngoài 50 tuổi ra vẻ "đàn chị" bước ra gần chiếc loa nhún nhảy và cả đám người vỗ tay tán thưởng.

Tiếp theo là "chị chủ nhà bước ra, thấy vậy tất cả đều đồng loạt đứng dậy hòa trong giai điệu bốc lửa của vũ điệu Chachacha, rồi đến Mambo, Paso, Jive... Một số nhân viên nam phục vụ bàn mặc đồng phục bước đến ôm các quý bà cùng nhảy. Tôi cũng phải bám vào một cậu thanh niên và nhảy. Sau điệu Rumba, tôi lấy cớ mệt nên xin tạm nghỉ, cậu thanh niên cũng tự lùi vào trong như đã được huấn luyện thuần phục trong những tình huống như vậy.

Đêm càng về khuya, những bản nhạc được chuyển sang giai điệu trữ tình. Một vài chị gục hẳn vào vai các "kép", mặc cho họ dìu bước nhảy theo tiếng nhạc. V lại gần tôi thì thầm: "Chuẩn bị tới bến rồi đó, cẩn thận nhé". Tôi đành thú thật là không thể làm "chuyện đó" và nhờ chị tìm cách gỡ, nhưng cửa đã đóng kín không thể ra ngoài được, tôi đành vờ bị cảm gió. Chị V đưa tôi lên tầng ba nghỉ trong sự ngạc nhiên lẫn những con mắt đầy ngờ vực của nhóm bạn đồng hành.

"Lên thiên đàng" như lời kể và qua buổi tối thâm nhập vào thế giới vui chơi này của các quý bà mới thấy hết được sự ăn chơi của họ. Chứng kiến đêm ấy, tôi không khỏi rùng mình, liệu các quý bà một ngày nào đó có rước vào mình những căn bệnh "hoa tình" chết người!? Đấy là chưa nói đến những điều sẽ hủy hoại lương tâm, nhân cách và gia đình của họ!.

Chợ "bánh mì đêm"
Trong thời gian vào vai "chim mồi" tại các vũ trường và qua những gì chứng kiến cái đêm "thiên đường" ấy, một câu hỏi luôn trăn trở chúng tôi về lượng lớn "trai bao" bắt nguồn từ đâu? Đầu mối cung cấp tại địa điểm nào?

Những câu hỏi này đã thôi thúc chúng tôi vào một cuộc phiêu lưu mới đầy bất trắc, và cả những câu chuyện cười ra nước mắt. Cuộc phiêu lưu bắt đầu từ những đêm trắng trên các tuyến phô "nhạy cảm" được nhắc đến trong thời gian qua về tệ nạn mại dâm nam.

Đi "chợ"
Hà thành về khuya, lất phất vài hạt mưa như muốn làm dịu đi đêm hè oi ả. Tôi và anh bạn đồng nghiệp trong vai "đôi tình nhân đồng tính" dạo quanh "phiên chợ" quan sát những tốp hippi và những gã "bánh mì đêm" (tiếng lóng ám chỉ mại dâm nam). Đây là những "phiên chợ" khác thường, nằm ngay bên hồ, trong ngõ vắng hay những vùng sáng tối của ánh đèn cao áp.

Đầu canh một, "chợ" đông tấp nập, lao xao mặc cả bán mua, xen lẫn tiếng chửi bới tranh giành khách, xe máy lượn qua, lượn lại mời chào, tìm khách. Đến đầu canh hai thì vãn, những con phố lại dần trở về với trạng thái tĩnh mịch...

Phần lớn "ve" ở đây là dân "gay" và vì nghiện ngập, thiếu tiền hút chích mà phải ra "đứng chợ". Còn các "thượng đế" thì đủ mọi thành phần giới tính. Từ anh phụ hồ, tới cả trí thức, doanh nhân, nghệ sĩ và cả các quý bà... họ tìm đến đây vì nhiều lý do khác nhau, nhưng phần lớn vì những nhục cảm, bệnh hoạn và vì tiền.

Sau một vòng dạo quanh "chợ", đồng nghiệp tôi ngồi lại góc hồ Thiền Quang, còn tôi la cà hòa chung vào những gã "bánh mì đêm" chuyên nghiệp. Tiếp cận với một gã đang đứng bên đường, qua trao đổi tôi biết gã tên TA đã có 3 năm "hành nghề" tại vùng hồ, nhẵn mặt hầu hết khách làng chơi. Trước đây, TA theo nghề phụ hồ, nhiễm thói ăn chơi, dần dần hắn phải ra hồ Thiền Quang và đến giờ nghiễm nhiên trở thành một "trùm ve".

Tại khu ""chợ" này, TA vào loại thâm niên nhất. Hôm gặp tôi ở chợ, hắn đang "phê" thuốc và hất hàm hỏi: "Mày mới nhập hội hả, đã làm luật chưa?". Tôi lí nhí "Em mới vào nghề nên chưa rõ lắm, anh cầm tạm 200.000 đồng, đi khách về em đưa sau"... Hắn chộp lấy nhét vào túi rồi lôi từ bụi cây ra một mớ giấy vụn đốt lửa huơ qua huơ lại, miệng lảm nhảm: "Mẹ kiếp, từ tối đến giờ chẳng được quốc nào, đốt vía đến bốn lần rồi... " Nói xong hắn ngồi bệt xuống hè, cái đầu bù xù dựa trên thành ghế cất tiếng rền rĩ một bài hát bụi đời.

Tôi lại bước thấp, bước cao, lang thanh một vòng quanh hồ vừa để quan sát "phiên chợ" và tìm đồng nghiệp. Điểm hẹn giữa tôi và cậu bạn ở ngã tư Quang Trung - Nguyễn Du, nhưng chờ gần hai giờ đồng hồ vẫn không thấy. Tôi bắt đầu lo cho bạn, thêm một tiếng nữa trôi qua, chiếc ghế đá vẫn im lìm. Tôi ngồi gần đấy lan man suy tính, gạt bỏ tất cả những lời mời của gã hippi và thỉnh thoảng một vài quý cô dừng xe lại làm ám hiệu. Kệ, tôi phớt lờ. Thêm 30 phút nữa trôi qua, một chiếc xe máy tay ga xịn dừng ở chỗ tôi, anh bạn xuất hiện và đưa ra một cái hôn gió chào "tạm biệt bạn tình".

Sau này bạn nói tôi mới biết, lúc đang ngồi nơi đây thì có một hippi cứ lượn đi, lượn lại huýt sáo làm ám hiệu mãi không có kết quả. Hắn lại gần mời đồng nghiệp tôi đi chơi, vì muốn tìm hiểu nên cậu ấy đành liều ngồi lên chiếc xe của người lạ. Hắn ta tên T nhà ở đường TĐT, T hẹn tối mai sẽ đưa bạn tôi về nhà. Muốn khám phá đến cùng đường dây "trai bao" cậu ấy đã nhận lời. Xin lược trích một phần tình huống trớ trêu của người đồng nghiệp trong đêm đầu hẹn tại nhà T.

Lần theo những người đồng tính
Đúng hẹn, "cô" T đã có mặt, hắn đưa tôi về nhà. Đó là một căn nhà lớn 3 tầng ở ngõ 25 đường TĐT, tầng 1 để các đồ dùng cho nghề hớt tóc, tầng 2 là phòng ngủ có rất nhiều băng đĩa xếp trên kệ, tầng 3 tôi không lên được nhưng hắn bảo dùng để thờ cúng.

Lúc này tôi thấy hơi run, T thì to như một con trâu mộng, tôi thì gầy gò nhỏ bé, hắn muốn làm gì thì khó mà thoát được Chưa nghĩ ra cách rút lui, tôi bèn hỏi có rượu không, T rót một cốc rượu nho. Tôi uống một hơi, thấy nong nóng mặt. Tôi nói dối mình mới bị thế này có mấy tháng, nên không có kinh nghiệm.

T bảo đã có kinh nghiệm 10 năm rồi, nhưng để có cảm hứng nhanh chóng, hắn sẽ mở phim cho tôi xem, rồi hỏi tôi thích xem phim Á hây Âu. Để tìm kế trì hoãn, tôi vờ nũng nịu "Em mệt lắm, vì hôm qua không được ngủ, kể cho em nghe về cuộc đời anh, sau đó hết mệt anh muốn làm gì thì làm". T cười tít đôi mắt bệnh hoạn, khoái chí: "Em hứa đấy nhé". "Vâng! nhưng anh phải tạo niềm tin cho em" - tôi đáp.

Gia đình T có 6 anh chị em đều sống ở Hà Nội, bố đã mất, còn mẹ sống ở Nam Định, luôn giục T lấy vợ, nhưng hắn không thích. Lúc đầu cũng ngại mọi người phát hiện nhưng dần thành quen nên thấy cũng bình thường. Tôi nói dối là sinh viên ra trường chưa có việc làm, hắn khuyên tôi học lấy cái nghề cho phù hợp với mình. Trước mắt về ở cùng hắn, nhà rộng đỡ phải thuê có gì ăn nấy. Đồng thời đi học nghề trang điểm cô dâu, nếu làm tốt mỗi tháng cũng được đôi triệu.

Vừa kể cho tôi nghe, hắn xích lại gần ve vuốt rồi chợt ôm cứng lấy tôi, tôi vội đẩy hắn ra hờn trách: ""Ai anh cũng thô bạo thế à? Anh chắc nhiều bạn lắm". Hắn chỉ tay ra ngoài cửa sổ nói: ""Anh thề có bóng điện kia làm chứng nếu anh nói dối nửa lời ra đường bị xe cán ngay. Anh không có bạn mà, trước kia cũng có một người bạn ở Tuyên Quang nhưng bố mẹ bắt về lấy vợ rồi. Nó sống với anh được 4 năm, bây giờ cho anh thoải mái được rồi chứ?".

Đang định thoái thác chưa hết mệt, thì dưới đường có tiếng vọng lên, hắn đi xuống tấng 1, tôi ra cửa sổ ngó xuống thì thấy một gã cũng èo uột "gà mái" đang uốn éo giận hờn. Khoảng 5 phút sau T quay lên, tôi lấy cớ trách hắn không nói thật: "Tại sao anh nói không có bạn..." . T ôm đầu kêu lên: "Trời ơi! Nó vừa từ Sài Gòn ra". Tôi vờ giận dỗi: ""Anh phải đưa em ra hồ, nếu muốn em tin anh không có ý đồ gì thì phải đi qua mặt hắn". T rối rít: "Được mà, vậy cho anh ôm em chút nhé". Rồi tiết lộ" Anh biết một động, một tuần hai buổi vào thứ sáu và thứ bảy tại vũ trường A.P, ở đấy vui lắm, từ 22 giờ đến 24 giờ là nhảy, sau đó mọi người tự tản đi về nơi của mình..."

Với mong muốn khám phá đến cùng đường dây "trai gọi" và có lẽ T bị thu hút bởi sức "hấp dẫn" từ tôi nên đúng hẹn mặc cho trời đổ mưa tầm tã T vẫn chở tôi đến một trong những điểm ăn chơi của những người "đàn ông" có "cùng nỗi khổ". Tại đây, hình hài của những số phận đồng tính dần được phơi bày.

XUẤT NGOẠI LÀM "GÁI"... BÁN DÂM

Cùng với những dịch vụ hàng không giá rẻ, một số cô gái "buôn phấn bán hoa" (thường được gọi là "cave" ở Việt Nam đã sang các nước Singapore, Malaysia... dưới hình thức "du lịch" để hành nghề.

Xu hướng này có vẻ đang rộ lên và đã xuất hiện vài "sao" trên đất khách. Chúng tôi đã tìm cách tiếp cận với hai kiều nữ nhân lúc họ về nước và qua ít giờ trò chuyện những "bí mật" của "nghề" được hai người đẹp hé lộ...

Sự thật sau những chuyến "du lịch"

Dù được người quen gọi điện thoại giới thiệu trước, nhưng vì lý do "quá bận", hai "sao" đã hẹn gặp chúng tôi ở sân bay Nội Bài, trước giờ họ bay sang Singapore một tiếng đồng hồ. Sau những lời hỏi han xã giao ban đầu có vẻ rất thân thiện, Yến Trang và Diệu Phương - 2 cô gái trẻ, xinh đẹp với phong cách ăn mặc hiện đại biết khoe những gì cần khoe và một kiểu trang điểm lộ rõ sự chuyên nghiệp nói chuyện với chúng tôi cởi mở một cách lạ thường.

Yến Trang kể về "cái thuở ban đầu": "Chẳng hay ho gì cái việc này, trước đây em vì hoàn cảnh xô đẩy nên phải mang thân đi làm "gái" kiếm tiền. Một lần đi "dẫn khách" ở Sài Gòn năm trước, tình cờ em nhận được lời đề nghị của một vị khách người Hồng Kông rằng, có muốn thỉnh thoảng qua Singapore hay Malaysia du lịch thì sẽ giới thiệu. Em cũng tò mò thử đi xem sao. Chẳng dè đi "du lịch" thực chất cũng chỉ là "phục vụ" cho mấy ông ngoại quốc trong tour từ A đến Z. Nhưng từ ngày qua bên đó kiếm tiền dễ hơn nhiều. Mỗi chuyến đi bọn em được bo gấp 2, 3 lần so với đi khách trong nước".

Lần đầu tiên xuất ngoại Trang gặp nhiều bỡ ngỡ nhất là về điều kiện sinh hoạt như chỗ ăn ở đi lại, ngôn ngữ giao tiếp và nhất là chưa quen mối nên hầu như thời gian đầu chỉ đi được với khách quen. Nhưng bây giờ, qua hơn 1 năm "chinh chiến" cô đã trở thành một trong những "bạn hàng" thân thiết và có "số má" tiếng tăm trong giới gái gọi trên đất Singapore.

Mái tóc dài, đôi mắt to, làn da trắng, một đôi chân dài không kém cạnh những người mẫu có tiếng... - những vẻ đẹp tự nhiên trời phú cùng với "sự chuyên nghiệp trong cung cách phục vụ" khách hàng đã giúp Trang vươn lên trở thành cô gái thuộc đẳng cấp giá "tiền đô" và vì thế dân trong giới gọi Trang bằng một cái tên cũng rất dễ nhận biết là "Trang đô la".

Khác với Trang một người có trình độ văn hoá lớp 10 của bậc học phổ thông. Diệu Phương tốt nghiệp cao hơn với tấm bằng khá và đã có công ăn việc làm. Trong một lần đi công tác ở Malaysia tình cờ cô có quen một người khách ở cùng khách sạn. Sự dễ dãi trong lần đầu gặp gỡ đã vô tình tạo điều kiện để Phương bước sâu vào con đường mại dâm một cách vô thức. Lúc đầu chỉ là những món quà đắt tiền mà cô được nhận qua những chuyến đi chơi dài ngày cùng người khách lạ nhưng sau đó nó được cụ thể hóa bằng những tờ đôla.

Thế rồi Phương được mời vào một tua du lịch sang Singapore, được bao toàn bộ chi phí ăn ở, ngoài ra còn thêm 300 USD để "tiêu vặt". Nhưng trong chuyến đi ấy, Phương phải làm "vui lòng" một doanh nhân người Thái Lan. Người đẹp này đã thoáng chút "lăn tăn" về phẩm giá của mình sau đó đã "tặc lưỡi". Vừa được đi du lịch giải trí, vừa được thu nhận về những khoản tiền cao gấp vài lần tiền lương mà cô vất vả lao động trong một tháng đã khiến Phương như một con nghiện lao vào vòng kiếm tiền truỵ lạc.

Giờ đây Phương có thể sẵn sàng "đi" với bất cứ một người khách lạ nào nếu cô cảm thấy hứng thú đặc biệt là những lúc cần tiền. Lạ lùng ở chỗ cô chỉ coi đó là một hoạt động... giải trí bình thường, mà theo lời cô thì: "Làm việc vất vả nên mình cũng phải có đôi ba lần đi xả stress, nhất là lại có người bao thì chẳng dại gì từ chối". Vì vậy mà mỗi lần cảm thấy mệt mỏi hay bức xúc Diệu Phương lại xách vali đi "du lịch".

Những nẻo đường "đi khách"

Đa phần các cô gái qua nước ngoài "làm ăn" là đi theo lời giới thiệu từ những vị khách mà họ quen biết trong những lần "đi" khách ở Việt Nam. Chính vì vậy trong những lần đầu qua "bên đó" họ nhận được giúp đỡ từ những "bạn hàng" nên những khó khăn, bỡ ngỡ ban đầu nhanh chóng được giải quyết. Các cô thường lựa chọn Singapore rất đông và điều đó tạo ra những cơ hội thuận lợi cho các người đẹp gặp gỡ, ngã giá.

Khu Trung tâm đô thị lớn Orchat - một trong những khu kinh doanh buôn bán sầm uất nhất của Singapore là điểm dừng chân "kiếm cơm" của nhiều cô gái. Đây cũng là một trong những điểm đến không thể thiếu trong hành trình du lịch của khách nước ngoài. Các cô gái thường qua lại đây trong vai người mua hàng và khách du lịch.

Họ tìm nhiều cách để làm quen với khách và sự thành công trong những cuộc làm quen ấy chiếm tỉ lệ cao vì đa phần khách Sing và cả khách nước ngoài khi đã lọt vào tầm ngắm của các cô đều là những vị khách "ham của lạ" qua sự đánh giá từ cái nhìn đầu tiên và qua cách ứng xử từ hành động "à ơi" của những "người đẹp". Tuy nhiên những đối tượng có thể tham gia hình thức "chào khách" kiểu này phải là những cô gái rất trẻ và đẹp thậm chí vốn tiếng Anh dắt lưng cũng phải kha khá.

Phần đông các cô khi được khách hỏi đều nói mình bị lừa sang đây nên phải tìm cách kiếm tiền để... quay về. Một cách "chào" khách nữa cũng khá phổ biến dành cho các cô gái chưa đủ "tầm" để có thể "vẫy khách" tại những trung tâm lớn là việc người ta cùng tự tạo cho mình một địa chỉ làm ăn mang tính tập trung.

Không ầm ĩ, ồn ào, không tập trung quá đông trong một khu vực hay để xảy ra bất cứ một sự việc mang tính mất trật tự an ninh nào mà cảnh sát có thể động chạm tới, các cô gái hoạt động tương đối độc lập ngay tại những khu vực mà mình thuê nhà trọ. Những chuyến "đi" khách kiểu này thường là những chuyến "tàu nhanh" và giá cả do đôi bên cùng thoả thuận.

Phương - cô gái đã có 5 chuyến "du lịch" ngồi trong nhà chờ sân bay rít thuốc lá và tiếp tục câu chuyện: "Việc thuê nhà và các hoạt động ăn ở sinh hoạt của bọn em không cố định tại một địa điểm cụ thể nên cũng chẳng có cơ quan nào có thể quản lý được, nhất là việc giám sát những người không phải là công dân của nước sở tại thì lại càng khó khăn. Nếu có vấn đề nhạy cảm phát sinh bọn em sẽ lập tức di chuyển địa điểm ăn ở và thay đổi cả địa bàn hoạt động".

Trên thực tế cách đây một vài năm để hạn chế việc các cô sang Singapore và Malaysia hành nghề mại dâm, chúng ta đã đưa ra một quy định có tính "lọc thải" tương đối cao. Đó là: phải có trong tay ít nhất là 1.000 USD nếu muốn xuất cảnh. Tuy nhiên tại thời điểm này quy định đó đã không còn nhiều tính khả thi. 1.000 USD không còn là điều quá khó khi mà "chiến lợi phẩm" họ thu hồi sau mỗi chuyến "du lịch" kéo dài 1 tháng thường gấp 3, gấp 4 con số đó.

Nếu những hoạt động mua bán mại dâm ở trong nước thường được tổ chức thành các đường dây và khi bị các cơ quan chức năng phát giác thì cả tổ chức đó sẽ bị lật tẩy, thì các hoạt động mại dâm của các chân dài trên đất Singapore và Malaysia chủ yếu là những hoạt động độc lập. Vì vậy mọi hoạt động diễn ra không hề ồn ào hay có thể gây sự chú ý.

Nước mắt trên đất khách

Những chuyến xuất ngoại với những cô gái như Trang, Phương đâu chỉ có những tờ đôla, những bữa tiệc hào nhoáng với các quý ông lịch thiệp, đằng sau đấy là nỗi đắng cay, "bẽ bàng mây sớm đèn khuya" mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Lần đầu tiên trong cuộc gặp gỡ, chúng tôi thấy Trang "đôla" mặt đượm buồn: "Làm "nghề" này không cẩn thận dính HIV ngay. Việc bám tua trong 4,5 ngày có khi bọn em phải phục vụ 2,3 khách. "Làm việc" liên tục và gặp khách "quái đản" nên nhiều khi không dùng các biện pháp phòng tránh. Bạn em đã có đứa bị HIV. Còn em với Phương đều phải đi phá thai mấy lần". Trang "đôla" buông một tiếng thở dài, bảo: "Em và Phương gần như mất khả năng sinh con rồi".

Phương tiếp lời: "Ngẫm lại mình đã mất hết: danh dự, người yêu, công việc... Bây giờ cứ bước chân lên máy bay là thấy nổi da gà, mấy lần tự nhủ chuyến bay này là chuyến cuối, nhưng vẫn chưa phải thế".

Chuyến bay sang Singapore sắp cất cánh, hai cô vào phòng làm thủ tục. Chuyến bay này là lần đi sau chót của họ chăng?

KỂ CHUYỆN KHÔNG THÍCH KỂ VỀ CHÂN DÀI XUẤT NGOẠI

Năm 2006 trong một chuyến đi công tác Singapore - Malaysia cùng đồng sự, tôi phát hiện ra một điều: có chuyện một số người Việt chuyển hướng xuất ngoại bán dâm thường xuyên! Ban đầu tôi không tin lắm sau vì tò mò muốn tìm hiểu và khi đã tai nghe mắt thấy thì chuyến đi công tác đó trở thành ám ảnh khó quên.

Chuyến bay xuất phát từ Sài Gòn. Thông tin nghe được bắt đầu từ người chủ của Phòng bán vé máy bay tại Q.12: "Sang du lịch hả? Xả hơi, giảm streess? Toàn gái Việt thôi. Ở Sài Gòn cũng có mà". Thắc mắc tôi hỏi: "Nhiều thế cơ à"? Trả lời: "Rất nhiều. Phòng vé này bán vé cho các em sang Sing kiếm tiền là nhiều nhất., hơn cả cho dân đi du lịch, công tác. Đơn cử, hôm nay cậu đi thì biết. Vài chục em".

Và quả nhiên tại phòng chờ ra máy bay tôi thấy các chân dài trẻ trung sành điệu tung tăng đi lại, nói cười nhiều ghê. Các em đi với nhau từng nhóm 5-6 người, sơ sơ đếm cũng thấy gần 7-8 nhóm như thế và không hề có đàn ông đi kèm.

Loay hoay một hồi chúng tôi kiếm được một chỗ ngồi gần ngay một nhóm như thế. Nhìn kỹ thấy đều rất trẻ, đẹp và cao, đội hình rất đều. Thử bắt chuyện làm quen để tán dóc cho vui tôi hỏi một em ngồi ngay bên cạnh có vẻ già dặn và sành sỏi: " Sang Sing du lịch hả em? Cho anh nhập cuộc với cho dzui".

Quay lại nhìn vừa như dò xét vừa như giễu cợt em trả lời: "Tụi này đi làm ăn anh à, thích dzui dzẻ thì qua đó tới chỗ tụi em chơi...". Tôi cười. Đôi ba câu chuyện trong thời gian chờ lên máy bay nhưng với chủ ý khai thác thông tin của mình cộng với những thông tin sau này có được tôi đã hình dung được phần nào việc xuất ngoại làm tiền của họ.

Chân dài sang Sing- Malay hoặc một số nước Châu Á khác như Cam Bốt, Taiwan... làm gái bán dân thường không đi đơn lẻ mà theo nhóm và có đường dây tổ chức chặt chẽ và chuyên nghiệp. Thường mới sang lần đầu trước khi "xuống núi" các em sẽ được tập hợp lại một chỗ và được đào tạo bài bản "kiến thức, các món nghề lẫn giao tiếp" kể cả các em đã có thâm niên hoạt động chuyên nghiệp tại Việt Nam.

Chính vì vậy sau khi sang hoạt động được 1 lần thường các em sẽ còn tiếp tục sang nhiều lần bởi đã thông thuộc đường đi nước bước, "món nghề" được nâng cao và đặc biệt thu nhập rất cao. Được biết mỗi chuyến đi trong vòng 30 ngày (khoảng thời gian được phép lưu trú tại Sing hoặc Malay) mỗi em dắt lưng 2.000-3.000 USD (thậm chí hơn) về nước ăn chơi nhảy múa1-2 tháng hết tiền lại sang.

Cứ xem thực tế "bảng thành tích" xuất ngoại đáng nể của các em chắc chắn bạn hoa mắt bởi chi chít dấu hải quan Sing- Malay. Có em tâm sự: Cũng nhục và cực lắm anh ơi! khách hàng bên đó nhiều, đa dạng và "hành" dữ lắm?! Nhiều khi sang đó nếu đen đủi kiếm tiền 1 tháng không đủ tiền về VN chữa bệnh. Thế nhưng tụi em vẫn đi. Quen rồi. Còn biết làm gì hơn?

Tới sân bay quốc tế Changi Singapore, tôi để ý thấy sau khi làm thủ tục hải quan xong các nhóm chân dài ra ngoài đã có người đón và có nhóm tất cả phải rút tiền trong túi ra đưa cho một người Sing - rồi họ lùa cả ra xe buýt. Sau hỏi ra mới biết khi đó Sing mới có quy định tất cả các phụ nữ da vàng vào Sing phải mang trong người tối thiểu 2.000 đôla Sing vì chính phủ nước này lo ngại gái bán dâm các nước nhập cảnh vào Sing để hoạt động. Thật đáng buồn.

Nhưng còn đáng buồn hơn khi ở Sing và ở cả Malay, chúng tôi đi taxi khi người lái xe hỏi: Are you Thailand? Trả lời: No. I''''m Vietnamese thì đều được nghe: Oh. Vietnam. Vietnamese girl is beautiful, good, very good! kèm theo một tràng cười to?! Một lái xe taxi còn buông cả hai tay ra khỏi vô lăng và làm "dấu hiệu" và cười rất khả ố. Hắn khoe thường xuyên đưa khách du lịch các nước đi tới khu đèn đỏ có Vietnam girl và thỉnh thoảng rủng rỉnh hắn cũng thư giãn...

Mặc dù không trực tiếp tới các khu đèn đỏ ở Sing- Malay nhưng tôi cũng tưởng tượng ra được nó tệ hại đến mức nào. Mỗi khi nghe những câu chuyện về "chân dài" nhà ta bên nước bạn tôi đã thấy rất khó chịu và cay đắng, buồn cho tai tiếng vì "chân dài xuất cảng" kiểu này.

Lê Hạ Vân

"Tiền Tuất Giang Hồ" cho Gangster

Wendy Pierce được hồi thường 135.000 đô la sau khi chồng là ông trùm xã hội đen - Victor Pierce - bị bắn chết trong các cuộc thanh toán băng đảng.

"Tiền tuất giang hồ" - đó là từ báo chí Úc dùng để mỉa mai khoản tiền mà những người đóng thuế phải gánh để nuôi vợ con của những tay trùm của thế giới ngầm đã chết trong những cuộc huyết chiến giữa các băng đảng. Dân Úc còn bực tức hơn vì trị giá của những món tiền đã chi này lên tới gần nửa triệu đô la nhưng công luận không được biết.

Một cuộc điều tra mới đây của tờ Sunday Herald Sun phát hiện vợ goá và bồ của những tay găng tơ nổi tiếng nước Úc như Alphose Gangitano, Victor Pierce, Mark, Jason và Lewis Moran đều nhận được tiền trợ cấp theo phán quyết bí mật của Toà án Trợ giúp nạn nhân tội ác!

Cụ thể, vợ và bốn đứa con của Victor Pierce nhận 135.000 đô tiền bồi thường sau khi người ta phát hiện xác của chồng thị trong một chiếc xe hơi. Năm 2005, thị kể chi tiết vụ này cho giới báo chí, cho biết chính Victor Pierce là kẻ lên kế hoạch và tổ chức giết hai cảnh sát Úc hồi năm 1988, nhưng sau đó được quan tòa thả vì không đủ chứng cớ. Chồng thị còn bắt chết hai nghi can khác trong vụ án này trước khi chúng phải ra tòa.

Virginia Strazdas móc túi của những người đóng thuế 20.000 đô sau khi bồ của ả là Lewis Moran bị bắn gục trong một câu lạc bộ ở Brunswick ngày 31/3/2004. Lewis là kẻ đứng đầu gia đình Moran nổi tiếng trong thế giới ngầm đầy tội ác ở Úc. Vợ chính thức của Lewis là Judy Moran được bồi thường 70.000 đô la cho cái chết của hai con trai là Jason và Mark Moran. Jason là tay sát thủ khét tiếng với vết sẹo dài 12 cm trên mặt, còn trong giới tội ác Melboume, Mark cũng không kém dữ dằn so với người em trai cùng mẹ khác cha Jason.

Hai anh em nhà Moran lần lượt bị giết trong các năm 2000 và 2003. Vợ của Jason cũng được bồi thường 50.000 đô. Tờ báo còn khám phá ra rằng, gia đình của Alphose Gangitano nổi tiếng với những vụ chết chóc băng đảng tại vùng ngoại ô Melbourne cũng kiếm được 100.000 USD.

Dĩ nhiên, gia đình của các nạn nhân của tội ác bày tỏ phẫn nộ. Chủ tịch Hiệp hội ủng hộ các nạn nhân của tội ác Noel McNamara phẫn nộ gọi vợ và bồ của những tay trùm maphia đã chết là "những kẻ móc túi các nạn nhân đích thực" và việc trả tiền bồi thường là trò "lố bịch". Thậm chí cả những tay giang hồ vài chục năm về trước cũng tỏ ra ngạc nhiên. "Thời xưa, bạn chẳng dám nằm mơ nhận được tiền bồi thường trợ cấp của chính phủ. Cái chết là rủi ro nghề nghiệp", Kath Pettingill - bà trùm một mắt năm nay 70 tuổi của gia đình Pettingill khét tiếng trong thế giới ngầm Úc - phân bì.

Tất nhiên, tất cả các bà vợ và bồ của những tay sát thủ đều cho rằng họ vô tội. "Người ta bảo từ trước tới nay tôi sống bằng những đồng tiền tội ác của Victor. Thế nhưng còn những đứa con của tôi thì có tội lỗi gì?", vợ của Victor Pierce nói. Virginia Gangitano - vợ của Alphose Gangitano - chối rằng bà không hề biết chồng kiếm tiền ra sao và cũng chẳng bao giờ hỏi chồng về chuyện này. Bộ tư pháp Úc cho rằng tòa án đã xử theo luật.

Theo Ngọc Khánh

Thứ Sáu, ngày 20 tháng 7 năm 2007

Làm Tình Trên Không Gian (?)

Ngày 09 tháng 02, 2007 trên tờ National Post có một bài báo có tên là The 62-mile high club (Câu lạc bộ 62 dặm cao) và kèm thêm một câu hỏi khá ngộ nghĩnh: Phi hành gia có sex trên không gian không? Bạn đã nghĩ về việc này. Nhìn nhận đi! (Do astronauts have sex in space? Admit it: You''ve thought about it.)

Trước khi lược dịch bài trên để giới thiệu với quý vị một vấn đề mới của thời đại chúng ta, chúng tôi xin nói qua về câu lạc bộ có tên Mỹ là The 62-mile high club.

Làm tình trong không gian có nghĩa là làm tình trong khoảng ngoại tầng khí quyển. Chữ không gian hay space được đạo luật của Mỹ có tên là National Aeronautics and Space Act, đạo luật thiết lập cơ quan hàng không NASA, đã định nghĩa là ngoài tầng khí quyển (outside Earth''s atmosphere) hay nói rõ hơn là trong khoảng thái không cách trái đất nhiều trăm dặm nơi mà phi thuyền hay Trạm Không gian Quốc tế ( International Space Station) di chuyển trên quỹ đạo xoay chung quanh trái đất.

Như thế sao lại có một câu lạc bộ có cái tên là The 62-mile high club? Thực ra 62 dặm hay 100 km là một giới hạn cổ điển tròn trặn. Giới hạn này có từ giữa thập niên 1950 do nhà nghiên cứu không gian người Hung là Theodore Von Karman đề nghị và được nhiều cơ quan hàng không quốc tế chấp nhận, nên còn gọi là Karman Line.

Ngày nay người ta vẫn dùng nó để chỉ kỷ lục về vận tốc khi một phi thuyền bắt đầu vượt khỏi biên giới không gian chính thức 62 dặm. Như thế The 62-mile high club chỉ là tên gọi khác của câu lạc bộ thái không.

Tại sao hiện giờ lại đặt vấn đề làm tình trên thượng tầng không khí? Có nguyên nhân. Nguyên nhân xa là trong tương lai kỹ nghệ du lịch không gian rộng mở, thế nào chẳng có kẻ đa tình chơi ngông muốn lấy không gian làm giường hay bầu bạn với Hằng Nga cô độc như Tản Đà từng viết:

Đêm thu buồn lắm Chị Hằng ơi!
Trần thế em nay chán nửa rồi!
Cung quế có ai ngồi đó chửa
Cành đa xin chị nhắc lên chơi!

Còn nguyên nhân gần, đó chính là bắt nguồn từ câu chuyện một nữ hành gia ghen tuông và bị truy tố về tội toan mưu sát.

Phi hành gia Mỹ Lisa Nowalk, 43. đại úy hải quân và chuyên viên về robotics của NASA, vào đầu tháng 02, 2007 bị truy tố về tội mưu sát sau khi lái xe vượt 1000 dặm đường hay khoảng 1600 km từ nhà ở Houston, Tex. tới phi trường quốc tế Orlando, Florida để đánh ghen. Người hùng Mỹ trong chuyến bay lên trạm không gian tháng 07 năm ngoái, không hề ngừng một giây trong cuộc hành trình dài thăm thẳm, với mục tiêu gặp Colleen Shipman, 30, kẻ mà cô ngờ đã cướp sống người yêu của mình là một phi hành gia khác có tên là Bill Oefelein. Nowalk tiết lộ cô ta và Oefelein có mối ràng buộc đậm đà hơn giao tình giữa đồng nghiệp nhưng chưa ngọt ngào bằng liên hệ ái tình. Khoan đã, như thế giữa họ từng có có liên hệ xác thịt trên không gian? Không, hoàn toàn không vì Nowak và Oefelein chưa từng cùng bay trong một nhiệm vụ nên họ có thể chưa tham gia vào Câu lạc bộ 62 dặm trên cao.

Nowak và Oefelein có thể ân ái nơi trần tục và chưa hưởng vị cõi thiên tiên. Nhưng một vài phi hành gia khác đã từng lên đó có thể đã nếm mùi ân ái ngoài địa cầu?

Tại sao? Ai đã đọc cuốn The Right Stuff của Tom Wolfe hay xem cuốn phim dựa vào câu chuyện này đều thấy các phi hành gia chịu nhiều áp lực ghê gớm lên thân tâm khi chuẩn bị các chuyến phi hành nên có thể cần tìm cơ hội giải tỏa?

Các cựu phi hành gia và những người đang hiện dịch không thích đề cập tới chuyện làm tình trên phi thuyền con thoi và NASA cho biết nếu có xảy ra chuyện này thì cơ quan cũng không thể biết được chuyện mèo ăn vụng. Một phát ngôn viên của cơ quan không gian tiết lộ, NASA chưa hề chính thức làm thí nghiệm súc vật làm việc truyền chủng ra sao trên phi thuyền.

Tuy nhiên, nếu các nam phi hành gia muốn giở chuyện trên giường với đồng nghiệp nữ ngay trên phi thuyền thì không phải không gặp khó khăn.

Trước hết, trên đó khó tìm ra khoảng kín riêng tư. Một phi thuyền bình thường chỉ rộng bằng chiếc 737 và hai khu vực chính khoang lái và khoang giữa, mỗi nơi chỉ có kích thước bằng một văn phòng nhỏ. Phòng tắm chỉ gồm có chỗ ngồi và màn che và khó tìm ra chỗ riêng nào để đôi kẻ khát tình có thể có nơi tạm nghỉ và giải tỏa căng thẳng.

Còn trạm không gian (International Space Station) thì sao?
Trạm không gian chẳng rộng rãi gì hơn. Ba điều hành viên của trạm phải chia nhau ra nghỉ ngơi. Hai người trong bọn họ ngủ trong hai ca-bin nhỏ xíu ởû cuối trạm. Còn người thứ ba có thể nằm trong túi ngủ ở đầu phía kia, cách nhau khoảng 200 bộ. Đừng nên quên những cái gọi là giường ngủ trên trạm hay trên phi thuyền có cả một mớ dây cột kẻ nằm lại nên chẳng thuận lợi cho việc ân ái trong vòng trói chân, trói tay. Các phi hành gia lại có việc khẩn thiết phải làm theo thời khóa biểu có sẵn nên không có thì giờ để hao phí năng lực và làm chuyện gió trăng.

Tuy nhiên, cũng có lúc họ rảnh rỗi và giải trí. Vào cuối tuần họ có thì giờ nghỉ ngơi, có thể xem phim, đọc sách chơi game và cũng có thể giải buồn cách khác nữa. Giải buồn bằng cách nào?

Dư luận nói đến sex và kẻ tò mò xem lại các chuyến thám hiểm không gian gần đây xem có gì khả nghi hay không.

Trong sứ mạng thứ nhất, phi hành đoàn gồm cả nam lẫn nữ được phóng lên không gian vào 1982. Nhưng trong chuyến bay lần này, phi hành gia Svetlana Saviskaya nổi tiếng là cứng rắn, ấy là không kể tới tình trạng đã có gia đình nên dư luận có lăng nhăng bị dập tắt ngay.

Cặp vợ chồng đầu tiên lên không gian vào năm 1991 là cặp Jan Davis và Mark Lee nhờ họ yêu nhau từ lúc còn trong trại luyện tập. NASA bình thường có chính sách không cho cặp vợ chồng cùng bay lên không gian trong một chuyến, không phải sợ rằng họ làm ái tình ngoài trái đất mà e rằng nếu việc này xảy ra, sẽ làm mất tinh thần đồng đội vì trong đó có các phi hành gia cô đơn khác. Tuy nhiên, NASA đã phá lệ cho Davis và Lee bay chung vì đôi này lấy nhau vào lúc quá kề cận giờ đăng trình của phi thuyền nên NASA không thể đổi nhân sự được. Mới đây, cả hai đều từ chối trả lời câu hỏi họ đã có liên hệ ra sao khi ở trong vũ trụ bao la.

Trong thập niên 1990 dư luận bàn tán về thái độ thân mật của hai phi hành gia Elena Kondakova và Valery Polyakov khi họ thực hiện chung sứ mệnh trên phi thuyền Mir, nhất là lúc xem video người ta thấy có cảnh đang khi bay Valery nghịch ngợm té nước vào Elena.

Vấn đề làm tình trên không gian ít nhất được nhắc tới một lần trong một cuốn sách có tên là The Last Mission (Nhiệm vụ cuối cùng) dù sau đó mới biết tác giả chỉ tung tin vịt. Trong cuốn trên, tác giả người Pháp Pierre Kohler cho rằng NASA đã mở một cuộc nghiên cứu cách thức làm tình trên vùng ngoài trái đất xem cách nào có hiệu quả nhất. Ông ta dẫn chứng một tài liệu không có mấy căn cứ và cho biết rằng những người trong nhóm nghiên cứu đã thực hiện 10 kiểu làm tình khác nhau. Đặc biệt sáu trong những kiểu này đòi hỏi cần có dây đàn hồi ràng buộc đôi lứa (chắc hẳn không phải là dây tơ hồng) hay đôi lứa phải chui vào trong một ống co giãn để giữ họ có thể áp sát vào nhau ở nơi vô trọng lực (zero gravity.)

Nhưng giả thuyết trên khó thuyết phục mọi người vì có vấn đề. Làm tình trong không gian có lợi hay không? Các nghiên cứu mới đây cho biết việc này nếu xảy ra thực không thích đáng. Trước hết trong tình trạng vô trọng lực người ta có thể buồn nôn và làm ăn trong tình trạng trên, hẳn thú ái ân không còn hấp dẫn nữa.

Hơn nữa, bay trên mây mà nhuốm mùi tục lụy, các phi hành gia có thể đổ mồ hôi nhiều hơn. Trong điều kiện vô trọng lực thân hiệt gia tăng và sức nóng làm mồ hôi nhỏ ra từng giọt gây ẩm ướt, một tình trạng vô cùng nguy hại cho phi hành gia. Ngoài ra, khi vào không gian, áp huyết con người có chiều hướng giảm, có nghĩa là tình trạng huyết lưu thông chậm lại. Chắc hẳn mọi người nghĩ tới nguy cơ thượng mã phong cho kẻ dám liều mạng!

Thu Nguyên

Du Lịch Tình Dục Phổ Biến Mạnh

Các tour du lịch tình dục dành cho phụ nữ hiện đặc biệt phổ biến. Thống kê từ nhiều nguồn cho thấy, mỗi năm khoảng 600.000 phụ nữ đã tới vùng lòng chảo Caribbe để tìm kiếm sự quan tâm và tình yêu của phái mạnh.

Du lịch tình dục dành cho nam và nữ là hai hiện tượng hoàn toàn khác nhau. Phụ nữ thường không lui tới các quán bar và các buổi trình diễn sex để tìm bạn tình mới, họ cũng không tham gia các tour tìm kiếm khoái lạc vốn thỉnh thoảng được tổ chức cho nam giới.

Các nhà nghiên cứu khảo sát hiện tượng du lịch tình dục ở phụ nữ tại những bãi biển vùng Caribbe nói, loại khách tiêu biểu của hình thức du lịch này là các phụ nữ trung niên, những người cảm thấy cô đơn hoặc không hạnh phúc trong cuộc sống gia đình.

Trong khi đàn ông thường chọn châu Á là điểm đến thì phụ nữ lại đổ về phía nam châu Âu (Italia, Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ, Croatia và Tây Ban Nha), vùng lòng chảo Caribbe (Jamaica, Barbados và Cộng hòa Dominica), Genoa và Kenya ở châu Phi, Bali-Indonesia, và Phuket-Thái Lan để tận hưởng. Nepal, Morrocco, Fiji, Ecuador, Costa-Rica cũng là những điểm đến nhưng ít được ưa chuộng hơn.

Thái Lan, Cộng hòa Dominica và Cuba là những nước phù hợp cho du lịch tình dục của cả hai giới, nam và nữ.

17% dân số Jamaica hiện sống dưới mức bần cùng, do đó, du lịch và nghề nông là nguồn thu nhập chính ở đây. Sân bay ở vịnh Montego luôn tràn ngập các thanh niên trẻ mỗi khi có chuyến bay nào từ Canada hoặc London tới. Họ tới đây để gặp "những bình sữa cần đổ đầy một cách nhanh chóng" - đây là cách đàn ông địa phương gọi những người phụ nữ da trắng nước ngoài.

Dân bản địa cho hay, phụ nữ trung niên tới đây để kiếm "một cây tre to khỏe" khi mà danh tiếng sức mạnh tình dục của những người đàn ông da đen đang lan khắp thế giới.

Du lịch dành cho dân lesbian (đàn bà thích đồng dục nữ) cũng mới xuất hiện. Tuy nhiên, chỉ có vài điểm hợp với những phụ nữ có sở thích này. Đó là Mytilini tại Hy Lạp, Bangkok, Pattaya ở Thái Lan và Bali tại Indonesia.

Du lịch tình dục rất phổ biến ở những nước thứ ba, nơi giá dịch vụ có thể chấp nhận được. Các chuyên gia du lịch Jamaica nói, giá trung bình của dịch vụ là 30 đô/giờ, và lên tới 150 đô la/đêm. Ngoài số tiền nhận được, các nam giới bán dâm còn thích được tặng thêm tiền hay quà tặng như đồng hồ, áo sơmi, bật lửa. Phụ nữ tới từ Thủ đô Ottawa của Canada nổi danh là những người hào phóng.

Chào mời khách trên biển.

Phụ nữ tham gia các tour du lịch tình dục thường được đặt các tên khác nhau cho những nơi họ đi. Ví dụ như: Shirley Valentines tại Anh, Longtails ở Bermudas, taxi vàng ở Nhật, bình sữa (những cô gái tóc vàng) và stellas (người đàn bà ngăm đen) tại Jamaica. Ở Barbados, các khách du lịch tình dục là nữ thường được gọi là "hội chứng thư ký người Canada".

Những người đàn ông phục vụ trong nghề này cũng có những tên riêng. Kamakia (lao đâm cá) tại Hy Lạp, galebovi (mòng biển) tại Croatia, cá mập ở Costa Rica, cao bồi Kuta hay pemburu-bule (những thợ săn da trắng) tại Bali, những người đàn ông Malboro tại Jordan, bomsas ở Gambia, sanky pankie ở Cộng hòa Dominica, thợ săn grinda tại Ecuador, brichero ở Peru. Nam giới tại Cộng hòa Dominica nổi tiếng nhất trong nghề này.

Trong nhiều năm, nhiều người coi rằng du lịch tình dục chỉ dành cho đàn ông. Tuy nhiên, hóa ra phụ nữ ở tuổi trung niên, những người không nổi tiếng như các siêu sao màn bạc nhưng có khá nhiều tiền lại muốn hưởng thụ và quan hệ tình dục trong khi đi nghỉ như một sự thư giãn, không phải lo nghĩ chuyện chồng con, nhà cửa.

Du lịch tình dục dành cho phụ nữ được đề cập lần đầu tiên vào giữa thế kỷ 19 tại Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ. Người Mỹ thích đến với những người Anh - Bắc Mỹ và phụ nữ châu Âu đến Thổ Nhĩ Kỳ để hưởng lạc thú. Trong thời kỳ suy thoái, các tour du lịch tình dục tạm ngừng hoạt động và sự ngắt quãng này kéo dài tới những năm 1960. Chỉ vài phụ nữ dũng cảm từ Anh, Pháp, Czech Slovakia và Mỹ tới Ấn Độ, Nepal, Thái Lan để tìm kiếm khoái lạc tình dục với dân địa phương.

Du lịch tình dục của phụ nữ có động lực mới cùng với làn sóng thứ hai của phong trào đòi bình quyền cho nữ giới. Khi đó, các tour tình dục phát triển với tốc độ nhanh chóng vào những năm 1960. Phụ nữ Canada là những người đầu tiên đi du lịch để tìm khoái lạc một cách chủ động. Nhờ có những người phụ nữ này, các hòn đảo ở Caribbe và những chàng trai nóng bỏng từ Jamaica và Barbados nổi danh không ngờ. Vào thập niên 90, các nữ du khách từ Nhật và Đài Loan bắt đầu tham gia các tour du lịch tình dục và đổ về những bãi biển ở Bali và Phuket.

Vài năm sau, hai nhà nữ xã hội học từ Mỹ đã đặt câu hỏi với 240 phụ nữ từng nghỉ ở Negril và hai khu nghỉ tương tự tại Cộng hòa Dominica. Hai chuyên gia này thấy rằng 1/3 trong số phụ nữ trên đã quan hệ tình dục với các thanh niên trẻ người địa phương khi nghỉ ở đây. Có 6% số phụ nữ đã quan hệ tình dục với dân địa phương nói, có lẽ các thanh niên trẻ đến với họ vì tiền.

Toàn bộ những người trả lời nói, họ không trả tiền cho dịch vụ tình dục mà đàn ông ở đây cung cấp. Tuy nhiên, một vài người giải thích rằng họ trả tiền như một cách trợ cấp kinh tế cho các nhân viên khu nghỉ mát hay thậm chí là trợ giúp cho nền kinh tế địa phương.

Một số phụ nữ được hỏi nói họ bắt đầu đi du lịch tình dục một cách tình cờ và thích đi thường xuyên. Một vài người khác thì cho biết, họ thích du lịch tình dục không chỉ bởi khoái lạc chăn gối mà vì sự quan tâm và chú ý của những người đàn ông địa phương đối với họ. Những người phụ nữ như vậy sẵn sàng trả tiền cho tình yêu tạm thời kiểu này.

Hoài Linh (Theo Pravda)

Đêm Tân Hôn

Từ nhà trên vọng xuống hồi chuông đồng hồ nửa đêm. Đêm như giãn nở rộng ra bao trùm cả đất trời và con người. Đại nằm yên trầm ngâm, hút thuốc, nhìn vợ. Đêm nay là đêm tân hôn, vào cái giây phút thiêng liêng hiếm có này anh bỗng nảy ra ý nghĩ ngộ nghĩnh về một thứ quyền gọi là quyền sở hữu, làm chủ tâm hồn, thân xác và cuộc đời của một con người. Cô gái nằm đây bây giờ đã thực sự là vợ anh, là của anh. Đã qua rồi cái thời kỳ yêu đương vụng trộm giành giật người yêu với những người đàn ông khác ưu thế hơn anh. Mấy ngày qua lo việc cưới xin bận rộn, anh quên mất thưởng thức cái thi vị, niềm kiêu hãnh tuyệt vời về việc lấy Luyến, một cô gái đẹp nổi tiếng, được bao nhiêu chàng trai săn đón. Bây giờ anh đang nằm nhấm nháp cái niềm vui dễ chịu đó.

Anh thấy Luyến nằm yên, lặng lẽ nhìn trần nhà. Hình như vào cái đêm đầu tiên chung giường với một người khác, trong tâm hồn cô gái này cũng có cái gì gợn lên xao xuyến. Luyến không còn sôi nổi như mọi khi. Trên người nàng chỉ còn lại vết tích cô dâu trong ngày cưới là mái tóc chải cao đầy keo và mấy chiếc kẹp nhỏ xíu. Đại nhích lại gần hơn, đưa mũi hít cái mùi thuốc uốn tóc khai khai... Thấy Luyến cứ nằm yên, không sát lại, không quay qua, cũng không nói năng gì, anh đâm ra tức. Đại nghĩ tại sao đêm tân hôn mà cô gái nằm yên, cứng đờ ra như khúc gỗ, thực là chán. Anh kéo Luyến quay lại phía mình, nói:

- Nói gì đi chớ, sao lại nằm yên như thế?

Luyến không tỏ vẻ gì hăng hái hay muốn nói chuyện:

- Nói gì?

- Gì cũng được.

Luyến quay mặt vào tường uể oải:

- Anh nói trước đi.

Đại cũng cảm thấy lúng túng. Ngày trước khi mới yêu nhau, mỗi lần gặp mặt là chuyện trò tràn lan không dứt, hết chuyện nọ tới chuyện kia. Nay đã thành vợ chồng sao lại hóa ngượng? Đắn đo mãi, không hiểu tại sao Đại lại nói:

- Em có muốn nghe chuyện tình cũ của anh không?

Chính anh cũng không ngờ Luyến lại trả lời một cách dễ dàng chóng vánh:

- Muốn, kể đi !

Bây giờ anh lại bị rơi vào tình thế khó xử. Nhưng đã phóng lao rồi, phải theo lao. Đại bắt đầu kể chuyện thời anh yêu cô gái tên Hồng. Đây là một câu chuyện mà chính anh cũng còn hồ nghi. Hồng có phải là cô gái đẹp không? Giờ đây hình ảnh cô Hồng mờ mịt quá. Hồng có yêu hay có chút cảm tình nào đối với anh không? Anh cũng không chắc lắm. Hình như đây chỉ là cái thứ tình đơn phương một chiều, có đi mà không có lại. Cũng như mọi thanh niên khác, thường thêm mắm giặm muối vào cuộc tình của mình, thổi phồng nó lên thành cuộc tình lớn, và chuyện anh kể mang nhiều tính hư cấu hơn là hiện thực. Anh dừng lại rất lâu ở một “trường đoạn” mà anh cho là quan trọng nhất. Cảnh hai người gặp nhau vào một đêm trăng sáng. Đến chỗ cao trào thì Luyến chận lại hỏi:

- Hai người ở với nhau trong một ngôi nhà vắng vẻ trong đêm, anh có dám nắm tay cô ta không?

Đại ngạc nhiên, hình như cô gái nào cũng xem cái nắm tay là một sự kiện quan trọng, một cái gì to tát ghê lắm. Anh bật cười, hài hước:

- Nắm tay thì ăn nhằm gì. Người ta còn “nắm chân” nữa?

Luyến ngơ ngác, thật thà, hỏi:

- Nắm chân làm chi?

- Em thật thà quá, “nắm chân” tội nặng gấp vạn lần nắm tay...

Luyến mơ hồ hiểu và cũng với giọng ngây thơ:

- Nghĩa là “ăn nằm” với người ta?

Đại trả lời một cách úp mở, để vợ muốn hiểu sao cũng được:

- Còn phải hỏi...

Luyến không hỏi gì thêm. Cả ngày hôm nay nàng rất bận. Nàng phải tới mỹ viện làm tóc, làm mặt ba bốn lần. Thay áo cưới năm lượt. Đi lại mời mọc, tiếp rước không biết bao nhiêu người, có nhiều người nàng hoàn toàn không biết. Nàng còn phải đứng nhận hàng trăm lời chúc tụng. Và mặc dù cả đời không biết bia rượu, nàng phải hớp chỗ này một hớp, chỗ kia một hớp, dồn lại cũng mấy cốc bia. Giờ đây hai chân nàng mỏi nhừ, buồn ngủ kinh khủng, mi mắt nặng như chì. Luyến chẳng còn thấy hứng thú gì với những cuộc tình vớ vẩn ấy. Nàng kéo chăn quấn quanh bụng, quay vào vách.

Kể xong Đại kết luận, giọng đầy vẻ trịnh trọng và cảm động:

- Đó chỉ là một trong những cuộc tình. Người đàn ông thời đại phải được tôi luyện qua nhiều cuộc tình như thế để được xem là trưởng thành trong tình cảm, mới đủ tư cách làm chồng, làm chủ gia đình!

Nói xong anh thấy Luyến ngáp, dụi mắt, tính ngủ. Anh kêu:

- Anh kể rồi đó, giờ tới phiên em.

Luyến chỉ muốn ngủ, tìm cách thoái thác:

- Thôi để khi khác, khuya rồi, buồn ngủ quá!

Đại không chịu:

- Kể đi, đừng có tìm cớ hoãn binh.

- Có gì đâu mà bắt người ta kể?

- Kể về mối tình đầu của em đó.

Luyến dứt khoát:

- Không tình đầu tình đuôi gì cả!

Đại chẳng thấy mệt nhọc, anh đã tỉnh ngủ lúc nào. Nhân cơ hội này anh thấy cần phải “thuyết” cho cô vợ mới cưới thế nào là tình yêu:

- Yêu là đặt niềm tin vào nhau hoàn toàn.Yêu là chấp nhận trọn vẹn người mình yêu, cả phần tốt lẫn phần không tốt. Yêu là chia sẻ cho nhau quá khứ, hiện tại và tương lai. Yêu là không giấu giếm. Đêm tân hôn hai người cần thố lộ tất cả cuộc đời tư cho nhau biết, một lần này rồi thôi, sau không bao giờ nói nữa. Vợ chồng phải tôn trọng nhau, phải bình đẳng trong việc ôn lại quá khứ...

Luyến bực mình quá, gắt: - Lảm nhảm mãi. Người ta đã nói không mà cứ nằng nặc ép người ta kể.

Đại không chịu thua, nài nỉ: - Ai lại chẳng có mối tình đầu. Nhất là người đẹp như em, khối đứa chạy theo.

Luyến vẫn không chịu nói. Đại tức lắm kéo chăn không cho nàng ngủ. Luyến quay lại. Nàng cố moi óc ra một chuyện tình kể cho yên thân. May quá, nàng nhớ ra rồi, đó là một kỷ niệm thời còn cắp sách đến trường:

- Hồi đó em học lớp tám...

Mới nghe có thế Đại đã ngạc nhiên một cách khó chịu:

- Mới lớp tám?!

- Ừ, còn cậu ta lớp chín hay lớp mười gì đó...

Đại không thể ngậm miệng được, chàng cất tiếng chê bai:

- Đồ con nít quỉ! Thằng đó con nhà ai mà hư hỏng sớm thế?

Chẳng thèm nghe lời bình phẩm của chồng Luyến tiếp tục “kể”:

- Trong một lần học nhóm về rất khuya. Trời đầy sao, những ngôi sao lấp lánh trong đêm như những hạt minh châu vãi trên nền trời đêm đen như nhung...

Đại bực tức:

- Lại còn tả cảnh tả tình, không chịu nói nhanh cho người ta biết hồi cuối. Tuổi đó mà chẳng chịu lo học hành, trai gái lăng nhăng...

- Đường khuya rất vắng. Đi hồi lâu chẳng gặp ai. Hai bên đường cây cối bụi rậm um tùm, tiếng côn trùng, ếch nhái kêu vang...

Đại than thầm: “Thôi chết rồi? Có cả bụi rậm, ếch nhái là nơi vắng vẻ lắm. Thế nào chúng nó cũng kéo nhau vào bụi. Nửa đêm ở trong bụi, chuyện gì mà chúng chẳng làm!”. Mới nghĩ tới đó Đại đã nổi điên. Luyến chậm rãi kể.

- Đang đi, cậu ta dừng lại. Em sợ ma cũng dừng lại đứng sát cậu ta. Cậu ta run rẩy cầm lấy bàn tay em...

Đại thét lên:

- Trời ơi? Tại sao để cho nó nắm tay?

Luyến chưa kịp nói gì thì Đại giận dỗi giằng lấy chăn kéo về phía mình trùm kín đầu như con sâu quấn mình trong lá. Luyến kinh ngạc về thái độ thay đổi nhanh chóng của anh ta. Cô lay, cô kéo, nhưng Đại nhất quyết không quay lại. Bây giờ Luyến mới hiểu cái tính hẹp hòi ích kỷ mà lại ba hoa của bọn đàn ông. Họ thuyết một đường, làm một nẻo. Động một tí thì nổi máu ghen, đầu óc đặc sệt chất phong kiến, tự ban cho mình cái đặc quyền làm đủ mọi thứ, còn phái nữ thì cấm. Luyến tức cười không chịu nổi, nàng cất cao giọng, giả giọng đạo mạo thuyết: “Đừng có ngủ, còn sớm, dậy mà nghe kể chuyện tình. Tình yêu là tin tưởng, là chia sẻ, là bình đẳng, là không giấu giếm...”.

Đại không cười nổi. Anh chàng lăn ra xa, nói giọng hờn dỗi:

- Nằm tránh ra! Đừng có động vào người tôi...!

QUÝ THỂ